Gửi cho cậu…chàng trai nhất thời

Ngày nắng vơi đi, ngày mưa vừa đến!

 Gửi cho cậu…

Gửi cho một ngày tao chợt nhớ đến chuyện của mày…Đồ cao kều!

click—> HERE (ủng hộ mình trên Zing me nào 😀 )

  Tiếp tục đọc

Advertisements

Đứa con gái hư của mẹ !!


 

Cũng đã mười mấy năm trôi qua kể từ khi nó được chào đời ,được mẹ bảo bọc và che chắn trong bàn tay yếu ớt của mình .Năm nay nó đã mười mấy tuổi đầu rồi ,nhưng vẫn chưa biết làm gì cả .Nó là con gái nhưng muôn thuở vẫn vụng về vô cùng ,nó vừa nóng nảy vừa hấp ta,hấp tấp ,làm ăn thì cũng chẳng ra hồn gì .Nhưng đối với mẹ trước đây thì giờ mẹ đã giúp được cho ngọai nó rất nhiều rồi .Đôi lúc nó cảm thấy mình thật sự vô dụng quá .

 

 

Có những khi chiều mẹ đi làm về ,nhìn mẹ mệt nhưng nó lại chẳng biết làm sao .Là một công nhân mẹ phải làm lụng từ sáng đến tối mịt mới được về nhà .Nhiều lúc mẹ mệt mỏi lắm nhưng vì gia đình mẹ cũng phải giúp đỡ một phần để lo cho nó từng cái ăn cái mặc được sung sướng như người ta,cho bằng bạn bằng bè.Nhưng nó nào có hay biết gì đâu .Hằng ngày mẹ hay khuyên răng nó rằng :”Sau này con ráng học thật giỏi và làm người có ích cho xã hội và có được một cuộc sống sung sướng nghen con” Ngày nào cũng thế mẹ luôn dặn đi dặn lại câu nói đó ,bởi vì mẹ không muốn nó giống mẹ ,phải chịu cực khổ , giống như một món đồ chơi bị người ta thao túng trong tay vậy

 

 

Tuy đi làm về mệt nhưng mẹ luôn vui vẻ với nó ,mẹ không bao giờ cáu gắt hay mắng nó cả .Nó thì ngày đêm luôn luôn nghe lời mẹ dặn mà cố học cho nên người ,nên cũng chả có thời gian gần gũi mẹ nhiều .Vậy mà mỗi khi mẹ nói gì sai ý nó ,thì nó lại nỡ lòng nào mà kháng cự lại thậm chí còn cãi lại mẹ ,lúc đó nó rất giận nó nghĩ rằng mẹ không thương nó ,thế là khi ấy nó khóc ,nhưng không để cho mẹ biết ,nó buồn lắm .Nó nhĩ rằng mẹ ghét nó .Nhưng khi nó giả vờ đang ngủ thì thấy mẹ xoa đầu nó rồi mỉm cười ,xong rồi lại thở dài .Lúc ấy nó mới biết rằng nó thương mẹ nhiều như  thế nào.(Làm mẹ mà ai mà chẳng thương con ,dù con có sai gì thì cũng bỏ qua hết T_T) ,sự dày vò ,cắn rứt và ân hận trong lòng nó .Tại sao lúc ấy nó lại không nghĩ cho mẹ,tại sao nó lại cãi mẹ chứ ,mẹ thương nó biết bao nhiêu .Nó vòi mẹ cái gì là mẹ mua cái đó cho nó ngay ,nó bảo mẹ nó thích ăn cái gì thì mẹ làm cho nó ngay ,tất cả mọi thứ mẹ đều làm vì nó từ nhỏ đến lớn ,thế mà nó lại không hiểu cho mẹ ,nó cãi lại mẹ ,làm cho mẹ buồn ,mẹ phải lo lắng .Nó nghĩ nó lớn rồi ,nhưng bây giờ nó mới nhận ra rằng nó còn bé lắm để ý thức được chuyện gì đúng chuyện gì sai .Đôi khi những cử chỉ lo lắng thái quá của mẹ ,làm nó cảm thấy khó chịu và mệt mỏi, nó cứ tưởng là mẹ đang mắng nó ,nhưng bây giờ nó mới biết đó là bởi vì mẹ yêu nó ,vì mẹ yêu nó nên mẹ mới lo nhiều như thế .Chứ không thì ………T_T T_T

 

 

 

 

Lúc này nó đã hiểu ra được mẹ thương và yêu nó biết mấy ,nó biết rằng dù nó có già đi bao nhiêu tuổi đi nữa nhưng nó vẫn mãi là đứa con bé bổng ,ngang bướng mà mẹ đã sinh ra .Nó hứa từ nay nó sẽ không làm mẹ đau buồn nữa ,sẽ không để mẹ lo nữa ,vì có như thế thì mẹ mới sống thật lâu với nó ,mới ở bên cạnh với nó suốt đời ,để mà nó có thể nương tựa vào mẹ ,chia sẽ với mẹ những gì làm nó buồn ,làm nó vui ,và được mẹ an ủi .

 

 

Trái tim người mẹ là kiệt tác của thượng đế.
Gretry

 

 

Ký tên :

Trâm  Kiara


Nhật kí Cá Heo ngốc nghếch : Mơ ( Chuyện ngoài lề )

Nhật kí thân yêu !!

 

Ngày 19/6/2011

Tôi đã từng ước mơ ,1 điều kì diệu sẽ xảy ra .Nhưng sự thật thường khiến con người ta chìm đắm trong thất vọng mà buộc ta phải chấp nhận nó .Bố tôi thường bảo rằng :” Con nên ước điều gì đó thiết thực hơn ,có ích hơn ,thực tế hơn ,mà con có thể thực hiện được đấy.Chứ đừng mơ mộng hảo huyền hoài như vậy” “Không có gì gọi là phép thuật cả đâu con à ,mọi thứ đều do chính bàn tay chúng ta làm ra mà thôi ”

Lúc ấy nghe bố nói vậy tôi ức lắm và buồn lắm .Và đúng vậy thật tôi đã bao lần ước mơ chẳng hạn như thế này :

_Ứớc gì mình là một phù thủy như Hermione trong truyện Harry Potter ,tôi ước gì mình được là cô bé lọ lem để gặp được bà tiên

_Ước gì mình có siêu năng lực ….vâng ,vâng và vâng vâng

Tôi đã ước khá nhiều như vậy đó.Đến nỗi bây giờ tôi cũng không biết mình đã ước bao nhiêu lần rồi nữa  ,nhưng hầu hết những điều tôi ước đều không bao giờ thành hiện thực .Không có gì gọi là phép thuật hay sức mạnh cả ,tất cả không có gì …là thật

Năm nay tôi đã lên lóp 9 một con số chẳng to tát gì.Nhưng tôi nghĩ mình nên sống tốt hơn ,trưởng thành hơn .Ước gì đó thiết thực hơn .Và giờ đây tôi hiểu ra được rằng sức mạnh ,phép thuật và cả bà tiên mà tôi hằng mong ước đó chính là tôi .Bàn tay của tôi sẽ tự tạo ra phép màu dành cho chính tôi ,để đạt được những gì mình mong muốn ,hoài bão. Trí óc của tôi sẽ giúp tôi tạo ra những phép màu đó .Và mọi thứ tôi ước đều nằm ở chính con người tôi chứ không ở đâu xa cả .

Ký tên

XOẸT XOẸT

Cá Heo

Thơ

Tác giả : “no” biết

Làng của mẹ

Làng của mẹ suốt mùa canh cửi
Con đường vòng tim tím hoa xoan
Người ta đi nhớ hoài câu hát
Dịu mát về sắc lụa Hà Đông

Mẹ ơi, có phải ngày xưa những con sông
Đã đi từ ca dao ra huyền thoại?
Con cò trắng bay hoài bay mãi
Bạc một thời vệt khuyết vầng trăng

Sông bao nhiêu năm vẫn chảy nguyên dòng
Lũy tre xanh từng đêm hò hẹn
Ánh trăng tàn ngày xưa vẫn thế
Bến cũ ngày xưa bồi lở đâu rồi?

Hai mươi năm trôi một nửa đời người
Con lớn lên theo tháng năm ra đi của mẹ
Tuổi con sông vẫn âm thầm lặng lẽ
Xanh đến trời dịu sắc lụa làng La.

CƠN GIẬN

Có những cơn điên xé được đời,
Những cơn quản quại máu tanh hôi,
Mà hồn rít lại rồi căng thẳng,
Chờ nuốt không gian xuống khắp người
.

Ôi! những bàn tay cấu lấy tay,
Và vò nát ngực, sóng lung lay
Nghìn muôn tia lửa ngầu trong mắt,
Rung cả thân mình, chuyển cả mây.

Rồi răng, rồi lợi, rồi tim huyết
Tất cả xó dồn… tất cả run….
Gió cát xông lên, mưa bão rít….
Hằng muôn con thác trút căm hờn!

Một phút điên cuồng phá thỏa thuê,
Cho sông đau khổ bớt tràn trề,
Ai hay hơi máu hồn khi tắt
Cả một trời thương lẳng lặng về.

Hối hận, cay, chua đứng sững bên,
Giọng cười mai mỉa buốt qua tim:
Tôi me, châm lửa cho nhà cháy,
Lửa giận nguôi rồi, than tối đen.

 

 

PHÉP LẠ (TRUYỆN NGẮN CHỦ ĐỀ ƯỚC MƠ HỒNG )

Đây là một câu chuyện nói về một cậu bé mồ côi cha mẹ từ bé .Cậu có một ước mơ nho nhỏ thôi đó là có một mái ấm gia đình để mà yêu thương để mà nương tựa .Hằng đêm mỗi khi nhắm nghiền đôi mắt và ngủ thì cậu luôn luôn mơ đến việc được nằm cuộn tròn trong vòng tay của cha ,được mẹ hôn lên trán mỗi buổi sáng .Nhưng giấc mơ thì vẫn chỉ mãi là giấc mơ .Sự thật rành rành trước mắt là cậu không hề có gia đình hay một mái ấm thật sự nào .Cha mẹ cậu đã bỏ rơi cậu ngay từ khi cậu mới vừa sinh ra .Nhưng không vì thế mà cậu ghét họ chút nào ,mà lại còn ngược lại nữa cơ .Cậu luôn tự nhủ với mình rằng : “Chắc là vì một lí do nào đó họ mới làm vậy thôi ,chứ họ không hề muốn như thế “ .Cứ thế cậu cứ thầm nói với lòng mình ,tự an ủi chính mình như một thằng ngốc ,mặc cho số phận cứ trôi trôi mãi ,nhưng đối với cậu nó là một con số không to và tròn trĩnh hơn bao giờ hết .Cha mẹ cậu chưa một lần thiết tha nhớ đến cậu ,dù chỉ là một giây

Ngay từ bé ,cậu đã lớn lên trong nhà thờ .Và được “cha”  cùng với các xơ đặt một cái tên rất có ý nghĩa là Bình minh .Chỉ đơn giản vì họ mong rằng sau này dù cho cậu có ở nơi nào đi chăng nữa thì cậu vẫn mãi mãi tỏa sáng

Hằng ngày ,các xơ cùng với cha luôn luôn lo lắng và chăm sóc cho cậu ,dành hết tình thương của mình để bù đắp phần nào nỗi đau mất mát lớn trong lòng cậu .Để cậu không bao giờ cảm thấy tủi thân và mặc cảm với mọi người rằng mình không có cha mẹ như bao trẻ em khác .Cậu hiểu rõ điều đó lắm chứ ,cậu biết là cha và các xơ yêu cậu lắm đấy .Nhưng cậu vẫn thấy có cái gì đó nhói ngay trong chính trái tim mình mỗi lần đêm đến .Và cứ mỗi lần như thế ,đêm nào cậu cũng ngồi bật dậy ,đứng trước thượng đế và cầu nguyện .Vì cậu nghĩ  : “Chắc chắn một ngày nào đó cha mẹ sẽ tìm được mình và đưa mình về nhà ,mình sẽ có một gia đình hạnh phúc .Mình tin rằng như vậy”.Thế đấy cậu cứ tự lừa dối chính bản thân mình,tự lừa chính mình ,rồi cảm thấy rằng “Mình thật là ngốc mà !”

Vẫn như thường lệ cuộc sống trong nhà thớ đối với cậu đã là một niềm vui ,tưới cây quanh khu vườn ,rồi đọc kinh thánh cùng các xơ ,để cảm thấy vui vẻ hơn và có niềm tin vào cuộc sống .Vì hôm nay là chủ nhật ,nên mọi người vào nhà thờ rất đông .Chỉ mới sáng sớm vậy thôi mà đã có nhiều người đến lắ rồi .Cậu ra mở cổng chính ,rồi quay vào trong . “trời hôm nay thật đẹp không một gợn mây,thích thật” Vừa đi cậu vừa nghĩ bỗng có một chú nhóc vô tình va phải cậu .Thấy thế cậu liền đó nó lên bảo :

_Lần sau em nhớ cẩn thận hơn nhé

Nó cười te toét bảo cậu :

_Vâng ạ ,cảm ơn anh !

Cậu hơi thắc mắc không biết người thân của chú nhóc đó đâu vội hỏi:

_Nhóc này ! mẹ em đâu ?
_Dạ ,ở đằng kia ạ !

Nó vừa dứt câu thì có một người phụ nữ có một khuôn mặc hiền hậu bước tới bảo :

_Nãy giờ con đi đâu thế ,làm mẹ lo quá ,tưởng con đi lạc không à !

Thấy những cử chỉ ngọt ngào của mẹ cậu bé thế ,cậu hơi buồn buồn một tí ,nhưng rồi giật mình khi nghe tiếng nhóc con la lên”

_Mẹ ơi hồi nãy con té anh này đã đỡ con lên đấy ạ !

_Thế à ! Người phụ nữ đó hiền từ nhìn cậu rồi nói

_Cảm ơn cháu nhé !Nói rồi người phụ nữ đó xoa đầu cậu rồi bước đi

Cậu trở về thực tế ,nãy giờ cậu cứ ngỡ là mình ở trên thiên đàng ấy .Nhưng rồi cậu lại lủi thủi bước vào vườn tưới cây ,bỗng cậu thấy có một bàn tay óp nhẹ vào vai mình ,thì ra đó là xơ An .Thấy cậu buồn xơ liền thắc mắc hỏi :

_Sao con buồn thế ,Minh

_Không có gì đâu xơ ,chỉ là con cãm thấy …….nhớ mẹ thôi

Vừa nói cậu vừa mếu máo như một đứa trẻ ,thấy vậy xơ liền ôm cậu vào lòng nói :

_Nín đi con ,dù sao hôm nay xơ cũng có tin vui cho con đấy

_Con nhìn đi ,đây là Linh ,từ nay bạn ấy sẽ là bạn của con .do bố mẹ bạn ấy đi làm bận bịu nên gửi vào đây ,chiều bố mẹ bạn ấy sẽ đón bạn ấy về .Linh chỉ ở được vào mỗi ngày chủ nhật thôi .Nên con phải hòa đồng với bạn ấy đấy .À! còn Linh nữa đây là Minh hai con làm quen nhé !

_Dạ con biết rồi .Cả hai đồng thanh bảo

_Tốt lắm thế vậy …Xơ đi đây !

Nói rồi cậu tiếp tục tưới ,tưới,tưới và cắt cắt tỉa lá cho cây hoa hồng mà mình yêu quý mà không để ý rằng Linh đang đứng đó .Thấy cậu chỉ im lắng Linh liền bắt chuyện hỏi :

_Vậy cậu tên là Minh ,mà là cái gì Minh thế ,tớ có thể biết được không

Cậu cười mỉm với Linh bảo

_Mình là tên là Bình Minh ,14 tuổi ,mình sống ở nhà thờ từ khi còn bé .Còn cậu ?

_Mình là Mai Linh.Cũng 14 tuổi như cậu .

Nói rồi cậu bảo :

_Vậy à ! Cậu có muốn đi ra vườn với tớ không ,tớ sẽ chỉ cho xem cái này hay lắm đấy

Nói rồi cả hai củng đi dạo ra vườn ,vừa đi Linh vừa hỏi :

_Tớ vẫn còn thắc mắc sao cậu lại sống trong nhà thớ từ khi còn bé thế ?Linh trố mắt ra hỏi cậu

_À ! Là vì …tớ ..mồ côi

_Vậy à !Tại tớ không biết nên mới hỏi thế ,xin lỗi nhé !Từ nay tớ sẽ là bạn thân nhất của cậu

_Ừ !Đang nói bỗng cậu la toáng lên .

_Tới rồi !Đấy là đài phun nước ,đẹp không ?

_Ừ đẹp thật đấy .Cám ơn đã chỉ cho tớ xem .Còn bây giờ thì .Vừa nói Linh vừa cva62m vòi xịt lên bảo

_Chết cậu rồi nhé !

_Không ,đừng đùa kiểu đó đấy nhá !

_À há ! Không à !Vừa nói Linh vừa xịt nước vào người cậu cả hai ướt nhẹp như chuột lột .Bị mấy xơ la cho một trận .

Thấy thế Linh liền ra mặt nói thay cho cậu

_Tại con đấy ạ ! Các xơ đừng la Minh

_Hai cái đứa này .La chỉ là muốn tốt cho hia đứa thôi .

_Được rồi vào thay đồ đi ,không thì lại cảm lạnh bây giờ

_Dạ ,cả hai dạ nhỏ ra vẻ hối lỗi lắm

_Thấy chưa tớ đã bảo rồi mà không nghe ,

_Biết rồi đừng la nữa ,lần sau không làm nữa được chưa

_Sao cũng được .Tuần sau cậu có đến nữa không ?

_Có !Chắc chắn mà

Cứ thế thời gian thấm thoát trôi qua thật nhanh ,cũng đã gần một tháng ,cậu và Linh ngày càng thân hơn .Có lần cậu còn được bố mẹ Linh đối đãi như con trong nhà .Cậu cảm thấy rất vui .Một hôm Linh bảo

_Nếu có một điều ước cậu sẽ ước gì

_Tớ ước sẽ có bố mẹ như cậu

_Vậy à ! Đơn giản thế thôi sao

_Ừ ! Tại cậu không biết đó thôi chính mái ấm gia đình là nơi giúp con người ta trưởng thành nên người và thành công trong cuộc sống mà ,cho nên tớ chỉ ước ó bố mẹ giống cậu ,có một gia đình để được yêu thương như cậu là tớ mãn nguyện lắm rồi

_Thế tớ sẽ nói với bố mẹ nhận cậu làm con nhé ! Lúc đó tớ sẽ có một người anh là cậu rồi nhỉ

_Nhưng ….liệu có được không

_Tớ không biết cứ thử xem .Bố mẹ tớ cũng thương người lắm .Đừng lo

_Tớ chỉ sợ …..

_Cậu sợ gì ?

Linh ngơ ngác hỏi

_Bố mẹ cậu lấy tiền đâu ra để nuôi cả hai tụi mình chứ .Còn tiền học tùm lum cả

_Chuyện Đó cậu đừng lo bố mẹ tớ xoay xở được mà

_Nếu được thế thì cảm ơn cậu nhiều lắm

_Có gì đâu

Linh cười với cậu ,rồi bỗng cậu chợt nghe tiếng xe ngoài cổng nhà thờ .Thì ra là bố của Linh .Linh định ra mở cửa nhưng cậu vội níu tay lại bảo

_Để tớ đi cho

_Cũng được

_Ồ là cháu đấy à Minh ,

_Dạ cháu chào bác

_Ừ ngoan lắm ,phải chi con Linh nhà Bác được một phần như cháu

Lúc đó Linh bước ra nũng nịu với bố mình bảo

_Bố nói xấu con nhé ! con giận bố luôn

_Đó con thấy chưa hở tí là giận người lớn ,thiệt là ….

_Bố khen bạn ấy hoài à ,con hong chịu đâu

_Thôi được rồi ,vậy bác về nhé cháu

Tối hôm đó cậu trằn trọc không ngủ được không biết Linh có xin được bố mẹ bạn ấy nhận cậu làm con nuôi không nữa .Thầm nghĩ thế mà cậu cứ thấy lồm cồm ,nôn nao ở trong bụng .Một tuần lễ rồi cậu chưa gặp được Linh ,không biết có chuyện gì xảy ra không nữa .Hay là do sợ phải nhận cậu làm con nên họ không cho Linh đến đây chơi với cậu nữa .Vậy là cậu mất bạn rồi sao .Cậu cứ lo lắng như thế ,mà không ngủ tù tì mấy ngày liền

“Hơn hai tuần rồi mà chưa thấy dư âm của Linh và bố mẹ bạn ấy đâu cả .Chắc là họ không chấp nhận nên không cho Linh qua đây rồi”

Đang suy nghĩ bỗng cậu thấy có người lại gần thì ra lại là xơ An ,và xơ Gem.Họ lần lượt hỏi cậu

_Sao mấy ngày nay không thấy con Linh nó tới ,hai đứa giận chuyện gì sao .Xơ có nghe nó bảo là sẽ nói về bố mẹ về việc nhận con làm con nuôi ,nhưng mà ………………..không biết có được không

Cậu im lặng không nói gì ,chẳng lẽ thượng đế không cho cậu ước mơ mà bắt cậu từ bỏ nó sao .Thật phũ phàng và bất công nhỉ .Vậy là ước mơ của cậu đi tông theo gió rồi .

Thấy vậy hai xơ không nói thêm mà chỉ bảo

_Thôi đừng buồn con à ,sẽ có lần khác mà .Xơ đi vô đây .Ráng lên con nhé ! Cuộc sống này còn nhiều cơ hội mà

_Nghe thế cậu chỉ lặng im thin thít mà chẳng biết nói sao bây giờ ,thì bỗng nghe tiếng la lớn .

_Minh mở cửa cho tớ !!!!

_Trời ! mới nhắc mà đã tới rồi sao .Thì ra đó là Linh cậu vội vàng chạy ra mở cửa mà xém xíu té u đầu .

_Cậu đây rồi ,xin lỗi nhé hai tuần rồi mà tớ không tới tại tớ phải chuyển nhà .

_Hả ??Cậu trơ mặt ra không hiểu chuyện gì vội hỏi ngay

_Dọn nhà ? sao thế có chuyện gì à ?

_Có tin vui và tin buồn đây muốn nghe tin nào trước

_Tin buồn

_Được ,thế ráng nghe cho kĩ đây .Từ nay cậu sẽ chính thức là anh của tớ .Tớ sẽ tha hồ bắt nạt cậu

_Là là sao tớ vẫn chưa hiểu ,

_Có nghĩa là bố mẹ tớ chịu nhận cậu làm con nuôi đó chưa sao ,cậu khờ thế

_Thiệt không

_Chứ chả lẽ tớ nói xạo với cậu à ,vừa mới nói xong Linh vội vội vàng vàng lôi cậu vào trong bảo

_Thu xếp đồ đạc đi

_Nhưng …nhưng tớ phải chào tạm biệt các xơ và cha đã

_Ừ lẹ đi

Nói rồi cậu vọt vào trong thế là từ nay cậu đã co cha có mẹ như bao người khác rồi ,thượng đế đã không hề bỏ mặc cậu ,người đả biến ước mơ của cậu thành sự thật rồi .Dù không phải là cha mẹ ruột nhưng miễn sao cậu có được gia đình để yêu thương và nương tựa là cậu vui rồi .Từ nay mình sẽ không còn buồn và cô đơn nữa .Cuộc sống mới đang chờ đợi mình .

Khi thu xếp đồ đạc xong cậu lại ôm các xơ và cha và chào tạm biệt họ ,rồi bỗng một bàn tay khác ôm cậu vào lòng đó là mẹ của Linh và bố cậu ấy.Thế vậy là đúng rồi đây không phải là mơ mà hiện thực .Trên đời này còn có người tốt như bố mẹ của Linh .Họ đã chịu nhận cậu làm con rồi .Cậu vui mừng biết bao khi nghe được tin ấy .Bởi thế cậu đã tự hứa với lòng mình từ nay sẽ sống tốt hơn và hết mực yêu thương bố mẹ “mới “ của mình .

Thế đấy các bạn ,cuộc sống luôn chứa đựng những ước mơ của các bạn nhỏ như chúng ta .Còn nhiều bạn gặp bất hạnh hơn ta ,và họ luôn khao khát có một gia đình như ta vì thế nên các bạn phải biết yêu thương bố mẹ của các bạn ,và luôn tôn trọng những gì mình đang có  được như ngày hôm nay .Và sống cho thật tốt nhé các bạn !

 

Sự tích chiếc nhẫn in hình 7 ngôi sao


Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm. Cô gái Hath rất xinh đẹp, thông minh và giàu có. Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành…

 

 

Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus. Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath phải chết.

 

 
Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không tàn phai. Chàng Gimi đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và chàng quyết tâm đi đến cùng trời cuối đất tìm cách cứu nàng. Chàng đi ròng rã ngày này sang tháng khác, vượt qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao miền đất, giúp đỡ biết bao người dọc đường đi. Đến nơi chân trời xa kia, chàng gặp được vị thần Eros. Thần tình yêu cảm động trước chàng, thần chỉ tay lên bầu trời và dặn rằng:”Ở trong dãy thiên hà xa xôi kia, có 1 chùm sao gồm 7 ngôi sao băng. Con hãy đến đó, và hái cho được 1 ngôi sao băng sáng nhất. Vào ngày cuối cùng của tháng 7, con hãy ném ngôi sao ấy xuống trái đất, người con yêu sẽ tỉnh dậy. Nhưng sau đó, con sẽ phải biến thành 1 ngôi sao để thế chỗ cho ngôi sao băng đó, rồi suốt đời con sẽ chỉ là 1 ngôi sao. Con có chịu không?”

 

 

 
Những ai được chết vì yêu là đang sống trong tình yêu, ta không quan tâm chuyện gì xảy ra, chỉ cần nàng được sống, chàng nghĩ. Và chàng tiếp tục lên đường. Chàng đã hái ngôi sao băng sáng nhất, chàng đã chờ đợi ngày ngày để ném nó xuống trái đất. Một ngày dài như một năm khi chờ đợi, chàng không thể chờ thêm được nữa. Chàng đã ném nó xuống trái đất trước 1 ngày. Đêm 30-7 năm đó, khi ngôi sao băng sáng nhất được ném xuống trái đất, gặp lực ma sát cực lớn của bầu khí quyển, nó đã vỡ tung ra thành hàng trăm mảnh nhỏ, làm sáng rực cả một vùng trời. Sau này, người ta gọi đó là mưa sao băng.

 

 

 

 
Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái tóc nàng mượt mà như suối nước, những ngón tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại đến diệu kỳ. Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt. Chỉ 2 dòng nước mắt nóng chảy trên gò má nàng, chảy mãi, chảy mãi. Chàng Gimi giờ trở thành 1 ngồi sao. Vì quá thương nhớ nàng Hath mà chàng không thể thắp sáng nổi chính mình. Chàng dần mờ nhạt nhất trong cả chùm sao, mà sau này người ta gọi là chòm sao tình yêu.

 

 

 
Ngày nay, mỗi khi gặp mưa sao băng, chúng ta thường mơ ước 1 điều gì đó. Đặc biệt, nếu gặp được mưa sao băng trong đêm 30-7, những người yêu nhau luôn mơ ước mãi mãi không chia lìa. Sau này, khi sắp xếp lại bảng chữ cái, chữ cái đầu tiên của tên 2 người được đặt kề cạnh nhau, theo thứ tự chàng đi trước, nàng theo sau. Mong muốn 1 tình yêu bền lâu, những người yêu nhau cũng thường tặng nhau những chiếc nhẫn in hình 6 ngôi sao băng & 1 ngôi sao cô đơn mờ nhạt

 

 

 

 

 

 

Tác giả : từ trang web :

http://www.petalia.org/