Like a Love!!

Tác giả :duysan_kun

Chap 1: 
Mặt dây chuyền

Mặt kính cửa sổ phòng ngủ nữ sinh phủ mờ hơi nước ẩm ướt sau ngày đầu tiên nhập trường đầy mưa, luồng không khí lành lạnh buổi đêm như xuyên qua lớp kính để len vào đống chăn nệm ấm áp có Hermione cuộn tròn trong đó. Dù đã quá nửa đêm nhưng đôi mắt nâu sắc sảo thông minh vẫn mở lớn vì những dòng suy nghĩ cứ tràn đến liên tục như sóng biển ngày bão đẩy lùi cơn buồn ngủ…

“Những tiến bộ về lợi ích phát triển đã bị làm cho nản chí, về việc lược bớt bất cứ cái gì chúng ta nhận thấy là những thói quen mà đáng lẽ ra phải ngăn cấm!”

Bài phát biểu buồn tẻ của bà Umbrige cứ ong ong vang lên trong đầu Hermione và xua đuổi tất cả các cảm giác khác mặc dù cô đã rất mệt mỏi sau một ngày dài trên tàu tốc hành – ngày đầu tiên làm nhiệm vụ Huynh trưởng và muốn ngủ chết đi được…

“Bộ Pháp thuật muốn can thiệp và trường Hogwarts thông qua bà Umbrige!”

Hermione tung chăn ngồi dậy và khẽ rùng mình vì lạnh, cô nhìn ra ngoài cửa sổ lấm tấm những hạt mưa

“Đời nào! Chừng nào cụ Dumbledore còn là Hiệu trưởng trường Hogwarts thì ông Fudge còn lâu mới có thể áp đặt cái thứ luật quái gở của ông ta lên trường Hogwarts như cái cách ông ta đã muốn làm với Harry hồi mùa hè vừa rồi!”

… Sân trường tối thui và im lặng, nếu như còn có âm thanh nào đó thì chỉ là tiếng gió lùa qua các tán cây, ùa vào các cửa sổng còn để mở của lâu đài…

Ngày học đầu tiên thật hoàn toàn trái ngược với buổi nhập trường. Nắng lên tươi thắm rạng rỡ bên trên lâu đài soi tỏ cả những giọt nước lấp lánh còn đọng lại trên lá cây sau trận mưa hôm qua…

Hermione ôm theo chồng sách dành cho năm thứ 5 xuống hành lang, bình thường thì những ngày trước khi nhập trường cô đã “giải quyết” hết đống sách này từ lâu rồi, nhưng vì vụ xét xử của Harry hồi hè khiến thần kinh cô căng như dây đàn và chẳng thể nào tập trung lại mà đọc nổi một trang sách chứ đừng nói là cả chồng sách như thế này…

Hành lang khá vắng vì vẫn còn sớm, chưa có nhiều học sinh chịu rời khỏi cái giường ấm áp của mình để xuống Đại Sảnh đường chuẩn bị cho cả một năm học mới. Hermione hoàn toàn không nghi ngờ gì khi nghĩ rằng Harry và Ron đang tận hưởng những giây phút thoải mái cuối cùng trước khi bước vào một năm học căng thẳng vì kỳ thi Pháp thuật thường đẳng lù lù ở cuối năm học…

Đại Sảnh đường chỉ lơ thơ vài đứa học sinh, dãy bàn nhà Gryffindor chỉ có mỗi Seamus ngồi nhấm nháp ly nước bí ngô… Đặt chồng sách lên bàn, Hermione ngồi xuống cạnh Seamus:

– Sao cậu dậy sớm vậy? Bon con trai thường chờ đến lúc mặt trời mọc mới lết ra khỏi giường cơ mà!

Seamus im lặng, và vẫn nhìn vào đâu đó cái khoảng trống bên trên ly nước của cậu ta mặc kệ Hermione trân trối nhìn mà không thể hiểu nổi có chuyện gì đã xảy ra mà Seamus không thèm để ý đến sự có mặt của cô chứ đừng nói là trả lời câu hỏi vu vơ kia… Mãi một lúc sau, khi Hermione ăn xong bữa sáng của mình và định đứng dậy thì Seamus mới mở miệng:

– Harry nói thật hả?

– Cái gì?

Hermione quay lại nhìn thằng bạn và bắt gặp nó cũng đang nhìn mình một cách rất lạ lùng:

– Chuyện về Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy ý? Harry nói thật hả?

– Cậu không tin Harry sao?

Hermione đặt chồng sách vào vị trí cũ và nhìn thẳng vào mắt Seamus, khiến thằng này vội tránh cái nhìn của nó… Rõ ràng là Seamus đang phân vân không biết nên tin hay không chứ không trắng trợn nói Harry là kẻ nói láo như Lavender và Parvati nói hồi tối hôm qua ở phòng ngủ nữ sinh…

– Nghe này Seamus! Mình biết cậu cảm thấy khó khăn khi mà phải tin vào một sự thật phũ phàng như thế… Vì không ai trong chúng ta muốn hắn trở lại cả… Nhưng cụ Dumbledore tin Harry, có nghĩa là điều đó là sự thật cho dù tờ “Tiên tri” có nói gì đi chăng nữa…

– Harry… không phải là… kẻ… nói… láo… theo như mình biết… – Seamus ngập ngừng cố gắng nói cho trọn câu – nhưng mẹ mình cứ…

Đến đây thì Hermione có thể lờ mờ đoán ra lý do khiến thằng bạn của cô rầu rĩ đến thế, cô khoanh tay lại và tì lên bàn:

– Cho dù bác gái có nói gì, thì đó là cách nhìn nhận của bác gái, cậu là cậu, không phải là bác ấy… cậu tin là được rồi… Nếu bây giờ chúng ta hoài nghi lẫn nhau thì chẳng phải là đã trúng kế của Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy hay sao? Đúng không?

Seamus ậm ừ trong cổ họng, và Hermione coi như đó là biểu hiện của sự đồng tình, đột nhiên những dòng suy nghĩ đêm qua lại ùa về trong đầu cô, dường như chẳng có ai dám tin Harry, dám tin cụ Dumbledore, lại thêm chuyện Voldemort không hề xuất đầu lộ diện khiến cho bầu không khí đặc quánh sự giễu cợt và nghi ngờ…

Lơ thơ đi trên hành lang trong khi Harry và Ron vào Đại Sảnh đường ăn sáng, Hermione cứ để cho dòng suy nghĩ cuốn mình đi mà chẳng hề nhớ ra lý do chính thúc đẩy cô dậy sớm là chồng sách trên tay… Cứ đi như thế, cho đến… ngõ cụt. Hermione ngẩn người nhìn bộ bạn ghế bằng đá xếp ngay ngắn ở góc hành lang, xung quanh vắng lặng không một bóng người…

“Đây là đâu nhỉ?”

Nhìn trước nhìn sau, Hermione nhận ra đây là cái hành lang hẹp chỉ cách văn phòng Giáo sư Snape có một đoạn ngắn, đó là lý do xung quanh cô chẳng có một ai, vì cả thế giới đều biết ngoại trừ những học sinh cưng của Giáo sư ra thì đừng có dại mà lảng vảng quanh phòng làm việc của ông, với lại chỗ này hoàn toàn khuất sau văn phòng của ông, ẩn mình kín đáo giữa hàng cây lớn cũng khá là rậm rạp… Một khung cảnh rất Muggle… Rất giống với những ngôi trường trung học bình thường mà Hermione vẫn thấy…

“Không hiểu ai là người tạo nên chỗ này nhỉ?”

Xem ra kẻ đó khá liều mạng khi đặt bộ bàn ghế này ở ngay gần phòng làm việc của vị Giáo sư Chủ nhiệm nhà Slytherin… Nhưng như thế lại hay hay, không biết thầy Snape có biết không, nếu mà biết thì chắc ông ta tức chết chứ chả chơi…

Thích thú với khung cảnh khá mới mẻ này, Hermione đặt chồng sách của cô xuống bàn và ngồi vào ghế, khá thoải mái giữa một nơi hoàn toàn thuộc về thiên nhiên như thế này, lại còn tới hơn 1 giờ đồng hồ nữa mới tới giờ Sinh vật huyền bí mà…

Cứ từ từ…

Ngày học đầu tiên trôi qua chẳng hề bình yên, cho dù ở đâu bộ ba cũng bắt gặp những lời xì xào. Và mỗi khi Harry đi qua thì tụi học sinh các nhà (kể cả nhà Gryffindor) dạt ra như tránh hủi vậy… Harry thì tức điên lên vì chuyện đó và trông cậu ta như quả bom sắp nổ tới nơi…

“Cậu ta đâu cần gì nhiều, chỉ cần mọi người tin cậu ta thôi mà sao cũng không được nhỉ?”

Hermione thở ra đánh thượt một cái…

Mọi việc càng thảm họa hơn trong giờ của mụ Umbrige (bây giờ thì Hermione không thèm gọi là bà ta nữa, chưa bao giờ cô thấy mình thiếu tôn trọng một Giáo sư như thế….) Ôi! cả một kỳ thi trọng đại phía trước mà mụ ta dạy dỗ chúng nó theo cái cách ngu xuẩn này…

Năm học thứ 5 có rất nhiều giờ trống để chúng nó có thể giải quyết đống bài tập chất cao như núi mà thầy cô giao để “rèn luyện” chúng nó trước kỳ thi… Ngay cả một đứa chăm chỉ như Hermione mà cũng cảm thấy mệt bở hơi tai chứ nói gì đến Harry và Ron, đấy là còn chưa kể đến việc Harry bị cấm túc trong văn phòng mụ Umbrige, Ron thì luôn biến mất một cách bí ẩn…

Từ hôm phát hiện ra cái “ốc đảo” sau văn phòng thầy Snape, Hermione thường xuyên lui tới đây hơn vì dù gì thì gì, đây là một nơi lý tưởng để học bài mà chẳng bao giờ cô bị quấy rầy mặc dù cô vẫn chưa tìm ra ai đã tạo nên nơi này…

Uể oải gục đầu xuống trang sách còn đang mở ngỏ (nêu nguyên lý bay của máy bay theo quan điểm của dân Muggle?), Hermione chợt lóa mắt vì có cái gì đó trong thảm cỏ phản chiếu ánh nắng vào mắt…

Đó là một sợi dây chuyền bằng bạc

Đem cái vật lạ lùng ấy về bàn đá, Hermione ngắm nghía hai ký tự S và L được khắc nổi đan vào nhau trên bề mặt của mặt dây chuyền… Đây là kiểu dây ngày xưa người ta hay đeo, thông thường khì nó giống như cái khung ảnh mini để người ta mang theo hình ảnh của người thân bên mình…

Bấm nhẹ vào cái chốt bên trên mặt dây, Hermione nhìn vào gương mặt người con gái mà không khỏi hốt hoảng… Cô biết người này… Dù có trẻ hơn một chút, nhưng đúng là người đó…

Mẹ của Harry…

… Bà Lily Potter…

Không, lúc này có lẽ bà vẫn là Lily Evans

End chap 1

Chap 2: 
Bạn qua thư

Phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor vẫn vắng lặng, Ron vẫn biến mất đột ngột như thường lệ, còn Harry bị cấm túc vẫn chưa về… Chỉ có một mình Hermione trong phòng, giữa đống sách bề bộn trên bàn và mân mê sợi dây chuyền…

“Có nên nói cho Harry biết hay không?”

Chữ S chắc chắn không phải là tên của ba Harry, vậy thì ai? Ai có tình cảm sâu đậm với mẹ của Harry đến mức khắc 2 ký tự đan vào nhau như thế này? Chẳng phải chỉ những người yêu nhau mới làm thế này thôi sao?

Con mèo Crookshanks rời khỏi đùi Hermione bắt đầu hành trình trong đêm của mình không quên ngoái lại nhìn cô chủ của nó lấy một cái, coi như là lời chúc ngủ ngon chẳng hạn…

– Hermione! Hermione!

Giật mình thức giấc vì tiếng gọi của Harry, Hermione lờ đờ mở đôi mắt ngái ngủ ra nhìn hai thằng bạn thân nhất của mình…

– Cậu đợi bọn mình à?

Ron nhìn cô lạ lùng:

– Chẳng phải mình đã bảo là không cần đợi đâu mà…

Len lén giấu sợi dây chuyền vào túi áo khoác, Hermione chống chế:

– Mình đâu có định đợi, đang học thì ngủ quên mất thôi!

Rồi như tỉnh hẳn, Hermione nhìn hai thằng bạn:

– Mà sao hai cậu lại về cùng lúc thế?

– À… Mình gặp Ron ở ngoài cửa…

Harry ngập ngừng dụi tay vào vạt áo như muốn giấu đi, nhưng Ron đã nhanh tay kéo bàn tay bê bết máu của Harry ra chìa trước mặt Hermione:

– Cậu xem mụ ta làm gì Harry này…

Mu bàn tay của Harry bị khắc vào lồ lộ câu “Tôi không được nói dối”… Hermione sững sờ nhìn bàn tay đã tái lại vì mất quá nhiều máu, cô xót xa chạm nhẹ vào bàn tay ấy:

– Mụ ta?

Hết nhìn Ron lại nhìn Harry, Hermione cay đắng:

– Sao cậu không nói với mình?

Cả hai thằng con trai đều im lặng, Hermione biết tụi nó không muốn cô lo lắng nên mới làm vậy, nhưng như thế đâu có giải quyết được vấn đề gì?

Lặng lẽ, Hermione lấy cái ly thủy tinh trên cái bàn nơi góc phòng và loay hoay dùng đũa phép chế ra thứ nước màu vàng nhợt rồi đưa cho Harry:

– Cậu ngâm tay tạm vào đây, ngày mai sẽ đỡ hơn!

– Cám ơn, Hermy!

Harry nói nhỏ trong cổ họng…

Sau đó, Phòng Sinh hoạt chung lại trở lại với sự im lặng, không ai trong chúng nó nói gì, vì tụi nó đã hiểu rõ lòng nhau rồi, không cần phải dùng đến ngôn ngữ để diễn tả…

Hermione quyết định không nói cho Harry biết về sợi dây chuyền, Harry đang phải chống chọi lại với sợ nghi ngờ và mỉa mai như thế là đủ rồi, không nhất thiết phải làm cậu ấy vướng bận vì một sợi dây chuyền có thể làm cậu ấy đau lòng…

Hermione vẫn thường xuyên có mặt ở cái góc nhỏ Muggle mà chẳng hề gặp ai, thậm chí một cái bóng thoáng qua cũng không có… Vậy thì sợi dây nằm đó đã bao lâu rồi?

Nhíu mày lại suy nghĩ, Hermione chợt nảy ra một ý tưởng lạ lùng… Cái góc nhỏ là là một nơi rất muggle, vậy sao lại không dùng cái cách rất muggle để tìm ra chủ nhân của nơi đây, và biết đâu cũng là chủ nhân của sợi dây chuyền

“Xin chào,

Tôi là một nữ sinh năm thứ 5, trong lúc đi tìm nơi yên tĩnh để học bài đã phát hiện ra nơi này…

Tôi rất tò mò muốn biết nơi này do ai tạo ra vì mỗi khi ở đây tôi cảm thấy rất thoải mái và thanh thản, giống như đang ở nhà vậy… Có lẽ nơi đây là nơi có nhiều kỷ niệm với bạn…

Nếu như nơi này là chốn riêng tư thì tôi thành thật xin lỗi vì đã đến đây.

Rất mong nhận được hồi âm của bạn

Grany”

Trời se se lạnh, sắp bước vào mùa đông rồi…

Hermione như sắp chìm lỉm vào những bài học và rắc rối từ cuộc sống thường ngày, đến mức cơ thể cô phải gồng ra hết sức để có thể gánh vác nổi những bài học lúc nào cũng ngồn ngộn kiến thức… Hermione bận rộn ở thư viện, cô không còn thời gian để đến với cái góc Muggle nho nhỏ yên bình nữa, cũng chẳng thể nào biết lá thư của cô được hồi âm hay chưa, cũng chẳng còn tâm hồn đâu để nhận ra đằng sau cô luôn có một ánh nhìn bí ẩn như toan tính điều gì đó…

Màn đêm lại buông xuống thư thái như một nữ thần quá mệt mỏi sau một ngày dài làm việc đã lười biếng trườn ra ngủ… Sân trường Hogwarts vắng lặng… Không khí thì mỗi ngày một lạnh hơn… Có lẽ ấm áp nhất chính là cái đốm màu cam rất chóe đang lững thững dạo bước trên các hành lang…

Con mèo lông xù có gương mặt bèn bẹt và cái đuôi nhỏng lên trời như cái chổi súc chai chui qua cái lỗ nhỏ trên bức tường cạnh Đại Sảnh đường vào một căn phòng nhỏ lạnh lẽo…

Lạnh vì đó là một hầm ngầm

Lạnh vì ở đó tràn ngập sắc bạc kiêu hãnh nhưng vô cảm

Lạnh vì ở đó có một thằng con trai lúc nào cũng nhìn mọi vật xung quanh với con mắt trống rỗng…

– Sao mày lại vào được đây?

Draco rời khỏi chiếc ghế êm ái của mình để đến ôm lấy mớ lông xù màu cam…

– Tao quên mất! Tao đã muốn mày đến đúng không?

Crookshanks lười nhác kêu Mieo rồi cuộn tròn trên bụng Draco và phát ra những tiếng grù… grù… đều đều

Draco ngả người ra ghế, nhẹ nhàng vuốt nhẹ con mèo… Khung cảnh thật dịu dàng… Nếu có ai nhìn thấy cậu lúc này thì không bao giờ có thể tin cậu bé này và công tử nhà Malfoy là một người…

Mi mắt sụp xuống, hôm nay không có việc gì cả, nhưng Draco vẫn đến căn phòng nhỏ này, nơi duy nhất trong trường Hogwarts hoàn toàn thuộc về cậu mà không bao giờ bị quấy rầy… là nơi duy nhất cậu cảm thấy mình là một con người không bị gằng xé giữa gia tộc và lương tâm…. là nơi cậu có sự đồng cảm, dù là với một con mèo, và lại là con mèo của “cô ấy”…

– Ai mới là máu bùn hả Crookshanks? Tao hay cô ấy?

Crookshanks vẫn nằm im trên bụng Draco như cái gối xù ngoan ngoãn… Những lúc như thế này Draco cảm thấy căm ghét bản thân ghê gớm, và hận luôn cái gia tộc thuần chủng của cậu…

Giá như cậu chỉ là một học sinh bình thường như cô ấy…

Draco nhớ, nhớ vô cùng ngày đầu tiên gặp cô trên tàu Tốc hành, nhớ cô bé dễ thương với mái tóc màu hạt dẻ và đôi mắt to tròn đã tông phải nó khi đang đi kiếm chỗ trên tàu, miệng rối rít xin lỗi không để nó có cơ hội hỏi xem cô có bị làm sao không… Đến khi biết cô là ai thì đã quá muộn mất rồi…

– Cô ấy thuộc về Gryffindor, còn tao ở Slytherin!

Vuốt nhẹ con mèo

– Cô ấy là bạn thân nhất của Potter, còn tao là địch thủ của Potter!

Khép mắt lại

– Cô ấy xuất thân từ muggle, còn tao thuần chủng!

Draco cười khùng khục trong cổ họng… Tiếng cười chua chát…

– Mày biết không, đã rất nhiều, rất nhiều tao làm tổn thương cô ấy, tao đã gọi cô ấy là Mudblood! Tao đã từng muốn xé nát lưỡi mình ra vì điều đó… Nhưng tao lại vẫn lặp lại…

Chủ nhật trắng xóa tuyết…

Hai cái đầu một đỏ một đen đang chụm lại cố gắng làm cho hết đống bài tập đã chất lại như một ngọn núi nho nhỏ… Hermione liếc hai thằng rồi thở dài… Ai bảo tụi nó lười biếng làm chi…

Đột nhiên Hermione nhớ ra cái góc Muggle, không biết lá thư kia đã có người hồi âm chưa nhỉ?

Vớ vội lấy chiếc khăn len to sụ, Hermione nhìn hai thằng bạn một lần nữa, thở dài một lần nữa rồi rời khỏi tháp nhà Gryffindor…

Ginny đang đùa với hai ông anh sinh đôi ngoài sân trường đầy tuyết. Mụ Umbrige oai vệ rảo bước khắp trường với bộ dạng của một con cóc màu hồng mà càng nhìn người ta càng muốn lộn mửa… Sắp đến Giáng sinh, vậy mà tất cả những gì chúng nó học được trong giờ Phòng chống nghệ thuật Hắc ám là đọc đi đọc lại những trang sách một cách ngu ngốc…

Vừa đi vừa nghĩ, Hermione tông thẳng vào người đang đi theo hướng ngược lại…

– Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi không để… Malfoy?

Hermione vội vàng ngẩng lên khi nhận ra chiếc cà vạt màu xanh bạc, là Draco Malfoy…

– Thật hiếm thấy, hôm nay công tử đi đâu mà không có 2 vệ sĩ đi kèm!

Thật lạ lùng, Malfoy chẳng hề nói gì trước câu mỉa mai của Hermione, mà ngược lại, hắn đỡ cô dậy và hỏi rất nhẹ:

– Có sao không?

– Không sao!

Hermione vung tay đây hai cánh tay của hắn đang đặt trên vai cô ra… Draco không nói gì thêm đi thẳng về phía trước, để mặc Hermione ngỡ ngàng ở phía sau…

Trên cái cây lớn phía sau ghế đá có một cái bọng không lớn, lúc trước Hermione đã để lá thư của mình vào đó… Hôm nay, cả cái cây lẫn bàn ghế đều phủ kín tuyết…

Tuột găng tay len ra Hermione thò tay và trong bọng cây và lôi ra một mảnh giấy da gấp tư… Không phải là mảnh giấy mà hôm trước cô viết…

“Tôi luôn nghĩ rằng nơi này sẽ không bao giờ bị phát hiện!

Vì chúng tôi đã ngụy trang nó rất kỹ để không một ai có thể nhận ra trong trường Hogwarts có một nơi hoàn toàn thuộc về muggles…

Bạn đã đến đây nghĩa là bạn có duyên với nó, Lily luôn nói như vậy!

Bạn được chào đón ở đây dù rằng nơi đây đã từng là một nơi hoàn toàn riêng tư…

Hẹn gặp lại!

Sev”

– Sev? Là chữ S sao?

Hermione vội vàng lôi sợi dây chuyên ra và nhìn trân trối vào nó…

– L là Lily, còn S là Sev?

“Tôi nhặt được vật này ở đây…

Tôi đoán nó là của bạn, vì tôi thấy có chữ khắc ở đây

Nếu nó thuộc về bạn thì tôi xin trả lại!

Cám ơn bạn đã tạo nên nơi này… Còn tôi, chắc chẳng bao giờ có can đảm để tự làm cho mình một góc Muggle nhỏ trong ngôi trường này…

Grany”


“Không phải một mình tôi,

Vì tôi cũng như bạn, nếu chỉ có một mình tôi sẽ không dám làm đâu…

Lily đã tặng tôi vào sinh nhật lần thứ 12 của tôi…

Là nơi luôn chờ tôi trở lại…

Là nơi tôi nhớ về cô ấy, dù cô ấy đã không còn…

Sev”

“Tôi rất tiếc về chuyện đó, Sev

Tôi có thể thay cô ấy làm bạn cậu đc ko?

Grany”

“Okie!”

….

End chap 2

Chap 3: Bạn bè

Lớp học Phòng Chống nghệ thuật Hắc ám vẫn im ắng một cách miễn cưỡng như thường lệ, bọn học trò cũng vẫn gà gật trên trang sách như thường lệ, mụ Umbrige vẫn đảo mắt dò xét như thường lệ, chỉ có Hermione là không như thường lệ… Tiết học nhàm chán này làm sao có thể thu hút được sự tập trung của cô bè học giỏi nhất khóa ấy… Cô mơ màng liếc ra ngoài cửa sổ và nghĩ vẩn vơ…Sev là ai?

Đã là bạn của má Harry thì không đời nào bằng tuổi nó được (cái sự thật này hiển nhiên như thể nó là con của ba má nó vậy) Vậy thì người đó là ai? Trong ngôi trường này có ai là từa tựa tầm tuổi của má Harry? Quan hệ của người đó với bà Lily như thế nào?

Lại còn cử chỉ quái lạ của Malfoy nữa, cái gì mà “Có sao không?” làm Hermione giật mình, như thể Hermione là người của nhà Slytherin không bằng… Không, đời nào lại thế, cô đã thấy cái cách Malfoy đối xử với Pansy Parkinson… đó là cái kiểu tôn thờ dòng máu của mình một cách mù quáng, coi tất cả mọi thứ trên đời chỉ là rác rưởi… thì làm gì có cái chuyện hắn ta coi trọng một người… Thật không thể hiểu nổi con người ấy sẽ yêu như thế nào?

Khẽ cười một mình vì suy nghĩ kỳ cục đó, Hermione liếc mắt nhìn quanh… Harry thì đang cố chống chọi với cơn buồn ngủ đang chực hạ đo ván cặp mi mắt của cậu ta, còn Ron, thì rất mờ ám, đang sột soạt gì đó trên mảnh giấy da… Cậu ta đang viết cái gì nhỉ, chắc không chăm chỉ đến mức học hỏi ngay trong giờ dạy của mụ Umbrige đấy chứ?

“Cậu làm gì vậy Ron?”

Giật nảy mình, Ron vội quơ tay che mảnh giấy đi

“Chỉ ghi chép linh tinh thôi mà!”

Hermione bụm miệng cười

“Làm gì mà phải giấu như giấu thư tình thế?”

Ron chột dạ, nhìn sang Harry vẫn đang gà gật còn Hermione đang chỉnh lại tư thế ngồi của mình nhìn nó một cách quái lạ…

Chồm người qua Harry, Hermione nói nhỏ vào tai Ron đầy ẩn ý:

“Không cần phải giấu, tớ biết rồi!”

“Cô Granger!”

Hermione giật mình vì tiếng gọi giật bất ngờ vang lên the thé, cô vội vàng ngồi lại ngay ngắn và ngán ngẩm chờ chuông hết tiết vang lên…

Bàn ăn của nhà Gryffindor vẫn vui nhộn như muôn thuở, hôm nay lại còn đặc biệt vui hơn vì buổi chiều nay cô McGonagall đột nhiên cho lớp Biến của bọn Harry nghỉ mà chẳng ai biết vì lý do gì… Dẫu sao, được nghỉ đã là sung sướng rồi, thoát được cái gánh nặng mang tên Bài tập… Thu người lại một góc, Hermione nói thật nhỏ chỉ đủ để cho hai thằng bạn nghe thấy

“Ron có bồ!”

Gần như ngay lập tức Hermione suýt chết nghẹn vì nín cười. Mặt Harry thộn ra như cái bánh bao mà nó đang cần trên tay, còn mặt Ron đỏ lựng đi đến nỗi nếu nhìn xa chắc chẳng ai phân biệt được đâu là tóc đâu là mặt…

“Thật hả Ron? Ai thế?”

Harry hỏi lại với cái vẻ không-thể-tin-được-dù-đây-là-sự-thật

“Jasmine Johanson nhà Ravenclaw!”

Hermione vờ cắn một miếng bánh và trả lời thay, và như cố ý làm cho mặt Ron đỏ thêm nữa, cô bồi thêm:

“Mình bắt gặp họ hôn nhau hôm Chủ nhật vừa rồi trong một phòng học trống!”

“Her… Hermione…”

Đền giờ phút này thì dường như đầu Ron trở thành một ngọn đuốc cháy phừng phừng ở góc bàn trong khi Herrmione và Harry nhìn nhau cười mỉm, không biết nói gì để Ron đỡ ngượng… Harry huých nhẹ Hermione:

“Cậu thật là… sao lại nói huỵch toẹt ra như thế?”

“Tại cậu ấy giấu tụi mình chớ bộ! Còn cậu với Ginny nữa…”

“Hả… Cái gì? Cái gì?”

Ron vội vàng ngẩn đầu lên khi nghe thấy tên cô em gái của mình…

“Harry với ai?”

“Em gái cậu… Ginny Weasley!”

Ron tròn mắt nhìn hai đứa bạn thân, đặc biệt là Hermione, con bé này có khả năng tiên tri hay sao mà cái gì nó cùng biết thế? Được thể, Hermione vênh mặt lên:

“Đừng có mà tưởng có thể giấu được tớ!”

Mặt Ron dần dần trở lại sắc hồng bình thường, nó liếc xéo Hermione một cái rồi nhìn thẳng vào Harry:

“Cậu? Với em gái mình? Từ bao giờ?”

“Sau bài thi thứ hai của cuộc thi Tam pháp thuật hồi năm ngoái!”

Hermione lại nhanh miệng trả lời thay… Cô mặc kệ hai thằng bạn đang trừng trừng nhìn nhau… Đời nào Ron lại chấp nhận thằng bạn mình cưa cẩm cô em gái quý giá của nó, đó cũng chính là lý do khiến Harry ngần ngại không dám nói ra cho Ron biết, mặc dù từ hồi nào đến giờ tụi nó chẳng giấu nhau chuyện gì cả… Nhưng phải nói ra thì mới có thể thông cảm cho nhau được…

Hermione bỏ mặc hai thằng bạn vẫn đang nhìn nhau ôm cặp sách nặng cả chục ký rời khỏi Đại Sảnh đường… Tìm chỗ nào yên tĩnh để học bây giờ…

Đột nhiên Hermione nhìn con Crookshanks chui qua cái lỗ nhỏ bên cạnh Đại Sảnh đường và biến mất…. Cái lỗ đó có từ hồi nào vậy? Lại gần bức tường Hermione dùng tay gõ nhẹ nhẹ xung quanh cái lỗ nhỏ mà Crookshanks vừa chui vào… Rõ ràng ở đó có một căn phòng sao Hermione không biết nhỉ… Chẳng phải Tấm bản đồ của Harry có thể hiện hình mọi chỗ trong lâu đài sao?

Gõ nhẹ đũa phép lên bức tường, Hermione lẩm bẩm:

“Alohomora”

Không có gì xảy ra cả… Có thể là cái cửa không nằm ở đây… Nhưng thật là kỳ quái, ngay bên cạnh Đại Sảnh đường là phòng học thì làm gì có chỗ mà nhét thêm một căn phòng nữa chứ…

Rồi… Hermione lại suy nghĩ theo lối mòn của muggle mà quyên béng đi đây là trường của phù thủy, y hệt cái lúc “Kiếm đâu ra củi?” khi cùng Harry và Ron đi tìm Hòn đá Phù thủy hồi năm nhất… Hành lang khá vắng vẻ, dù vậy Hermione vẫn ngó trước ngó sau cho chắc ăn rồi quỳ xuống nhòm qua cái lỗ mèo chui… Nhưng chẳng có gì ngoài một màu đen… Ngán ngẩm, cô đứng dậy và tự hứa với mình nhất định phải khám phá ra căn phòng ấy là phòng nào…

“Cô làm gì ở đây, Granger?”

Cái giọng lạnh lạnh vô cảm quen thuộc vang lên khiến tâm hồn đang bay bổng của Hermione bị giật về thực tại một cách thô bạo… Draco Malfoy đứng ngay cạnh cô lúc nào mà cô không hề hay biết, và lại thật lạ lùng khi bên cạnh cậu ta không có hai con heo to béo…

“Liên quan gì đến cậu!”

“Dĩ nhiên là chẳng liên quan gì đến tôi, nhưng là Huynh trưởng thì đừng có thập thò như thế, người ta sẽ hiểu lầm đấy!”

Hắn vừa nói cái gì? Hay là ăn trúng phải cái gì?

“Hô…”

Hermione cười khinh miệt khi Malfoy vừa quay đi

“Chẳng phải cậu vui sướng khi tôi bị người ta bêu rếu sao?”

Vẫn quay lưng lại, Malfoy chỉ hơi nghiêng mặt để Hermione có thể nhìn thấy một con mắt lộ chút bối rối:

“Đó là trước kia!”

VIệc này khiến Hermione bất ngờ đến mức tựa như nghe được tin thầy Snape cho Harry 100 điểm môn Độc dược vậy…

“Cậu sao thế Hermione?”

Tiếng gọi của Harry đánh thức Hermione khỏi dòng suy nghĩ miên man… Nhìn gương mặt tươi tỉnh của hai thắng bạn Hermione có thể đoán ra rằng:

“Dàn xếp xong mọi việc rồi hả?”

Ron nhún vai

“Ừ, nói chung là chấp nhận được!”

Hermione vỗ mạnh vai Harry và Ron, cô cười thật tươi

“Thật là tuyệt!”

“Bạn bè mà, dễ thông cảm hơn!”

Hành lang bắt đầu lác đác vài người rời Đại Sảnh đường để chuẩn bị cho giờ học buổi chiều… Ngoài trời điểm vài bông tuyết đầu mùa trắng tinh khôi… Bộ ba khoác vai nhau vào thư viện…

End chap 3

Chap 4: Góc riêng tư

Mùa đông Hogwarts trắng xóa tuyết, vẻ đẹp tinh khôi lạ lùng ấy khiến tòa lâu đài cũng trở nên hiền hòa hơn mặc dù ai cũng biết chẳng bao giờ ở bên trong tòa lâu đài ấy không có những-trò-đùa-kiểu-Fred-và-George thỉnh thoảng làm phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor mù mịt khói… Và, dĩ nhiên, thần kinh của Hermione luôn bị đặt trong trạng thái thử thách cao độ sau mỗi tiếng nổ, những lúc như thế này cô chỉ còn biết ngửa mặt lên trời mà ao ước bây giờ không phải mùa đông để cô có thể đến với cái góc Muggles yên tĩnh tuyệt vời kia mà tự nhấn chìm mình vào thế giới của những trang sách và chữ nghĩa… nhất là khi Ron và Harry bận rộn với Quitditch mà quên béng đi mất là tụi nó còn có một cô bạn thân đang gặm nhấm cục tức trong phòng Sinh hoạt chung nhà Gryffindor…“ĐÙNG!!!!”

Hermione giật bắn mình vì tiếng nổ, không biết là thứ bao nhiêu trong sáng hôm nay… Thế là quá đủ rồi… Cô không quản lý được cặp sinh đôi quỷ quái kia không có nghĩa là cô chịu thua anh em họ…

Vơ hết sách vở, viết lông ngỗng và bình mực nhét vào túi, Hermione hầm hầm bước ra ngoài không quên để lại một cái liếc xéo không mấy thiện cảm về căn phòng ấm áp thân thiện kia… Đi đâu đây?… Ở cái trường này ngoài có được cái chỗ nào để cô có thể yên tĩnh học bài ngoài thư viện chứ… Mà nhắc đến thư viện thì Hermione lại tức điên lên, không hiểu tụi năm thứ 6 nhà Slytherin bị ai ếm bùa mà cả tháng nay tụi nó dính cứng trong thư viện, sẵn sàng đuổi bất cứ đứa nào của nhà khác ra ngoài…

Bước hòai, cuối cùng Hermione vẫn đến cái hành lang cụt phía sau văn phòng thầy Snape và nhìn về phía bộ bàn ghế đá một cách tuyệt vọng… Tuyết trắng phủ lên những cành cây khẳng khiu, phủ lên cả mặt bàn ghế, che đi cái sự thật đang hiển hiện lồ lộ ở đó… Thở dài đánh thượt một cái, Hermione ngồi bệt xuống góc hành lang và dỡ tung cái túi siêu nặng của cô ra… Trời không có gió, tuyết cũng không rơi, và những ngọn lửa bỏ túi hình chuông ấm ấp khiến Hermione cảm thấy khá thoải mái ở cái tư thế dường như chẳng thoải mái chút nào thế này…

Đột nhiên có một nùi lông mềm mềm cọ nhẹ vào người Hermione…

“Mày làm gì ở đây thế?”

Crookshanks rên grù… grù… nhe nhẹ rồi chui vào lòng Hermione nằm cho ấm mặc kệ cô chủ của nó đã mỏi nhừ vì đặt cuốn sách dày trên đùi quá lâu…

“Lạnh thế này mày chui ra ngoài làm gì thế?”

Giọng nam trầm rất ấm áp và dịu dàng vang lên rất gần khiến Hermione chột dạ, Ai đến? Sev chăng?… Quay người lại thật nhanh và nhìn thằng vào chủ nhân của giọng nói ấy khiến Hermione suýt chút nữa đông cứng người lại…

Là Draco Malfoy.

Dường như Draco cũng bất ngờ với sự hiện diện của Hermione ở nơi vắng vẻ này nên cậu cũng đứng sững lại cho dù Crookshanks nhìn vào cậu và kêu Mieo rất tình cảm…

Hết nhìn Hermione và Crookshanks, Draco lại nhìn đến những cuốn sách nằm la liệt ở dưới sàn cậu hiểu được phần nào lý do Hermione có mặt ở đây…

“Cô không được vào thư viện phải không?”

Câu nói tưởng như vô cảm kia đã vô tình phá vỡ lớp băng đóng bên ngoài cơ thể Hermione từ nãy đến giờ, khiến cô lại có lại chút tự tin và hơi kiêu ngạo

“Chẳng phải nhờ ơn nhà Slytherin các cậu đó sao?”

Nhẹ nhàng nhấc Crookshanks ra khỏi lòng mình và đặt nó xuống đất Hermione đứng thẳng dậy, cô không thể nói chuyện với Malfoy khi cô ở tư thế thấp hơn được… Nhưng Crookshanks lại chẳng thèm để ý đến tự ái của cô chủ mà tiến thẳng đến bên Draco cọ cọ cái nùi lông của nó và chân cậu… Nếu như ngay lúc ấy có hẳn một tảng tuyết rơi trúng đầu Hermione thì có lẽ cô cũng thấy dễ chịu hơn là phải nhìn cái cảnh Malfoy âu yếm bế Crookshanks trên tay và nói với cô bằng cái giọng nhẹ nhàng như mượn của ai:

“Ở đây lạnh lắm, cô đi theo tôi!”

“Tại sao tôi lại phải theo cậu?” Hermione bướng bỉnh phản bác lại nhưng dường như chẳng được tích sự gì vì Malfoy nhìn cô một cách khiêu khích và nhếch miệng cười cái kiểu nửa miệng độc quyền của cậu ta:

“Vì tôi đang giữ con mèo của cô!”

Căn phòng nhỏ âm u như một căn hầm được bài trí theo Style của nhà Slytherin nhưng vẫn có cái gì đó ấm áp hơn, là do ngoài trời đang quá lạnh hay do có sự hiện diện của một cô gái với chiếc khăn len đặc trưng nhà Gryffindor?

Draco đặt Crookshanks vào một cái rổ nhỏ lót bằng mộng chiếc gối nhung màu đỏ tía và vàng – màu của nhà Gryffindor, rồi lịch sự mời Hermione ngồi xuống ghế trước khi cậu tìm cho mình chỗ để có thế thoải mái thả lỏng mình trong căn phòng riêng tư của mình…

“Đây là đâu?”

Câu hỏi bật ra trước khi Hermione kịp tự chủ, sao cô lại hỏi câu ngu ngốc như thế

“Và cậu là ai?”

Draco bật cười nho nhỏ, cái bộ dạng ngạc nhiên khiến Hermione trở nên rất dễ thương

“Sao cậu lại hỏi vậy? Tôi là ai mà cậu không biết sao?”

“Malfoy mà tôi biết là một gã kiêu căng, ích kỷ, độc ác đáng khinh bỉ cả triệu lần…”

“Chứ không phải thằng con trai lịch sự đang ngồi trước mặt cậu đây hả?”

“Lịch sự?” Hermione phì cười, trước mặt cô vẫn là Draco Malfoy với cái điệu bộ kiêu hãnh thuần chủng ấy thôi, sao cô lại nghĩ hắn là một người khác nhỉ? “Cậu xem lại mình đi!”

“Cậu ngạc nhiên về tôi!”

Đôi mắt Draco nhìn thẳng vào Hermione khiến cô bối rồi nhưng cô vẫn không nhìn đi nơi khác mà cũng nhìn thẳng vào mắt hắn… Nhưng thật lạ lùng, Hermione thay đổi hay Malfoy có vần đề mà đôi mắt xanh kia dường như đang hấp hay cười và ánh lên những tia nhìn ấm áp, và ẩn sau trong đó là hình ảnh một cậu trai bình thường đang nhìn một cô gái bình thường – cô gái mà cậu ta yêu mến…

“Sao Crookshanks lại ở đây? Cái rổ kia là dành riêng cho nó đúng không?”

“Phải! Ở đây nó là bạn tôi!”

Draco đứng dậy, lấy một ly nước trao cho Hermione

“Căn phòng này do tôi tạo ra ngay cạnh Đại Sảnh đường, để có chút không gian riêng tư!”

Cậu không trở lại với cái ghế của mình mà dạo quanh căn phòng nhỏ lặng lẽ quan sát nội thất căn phòng

“Để có thể một chút là chính mình!”

Hermione im lặng, đây là ai? Dáng đứng của Malfoy là dáng hình của một chàng trai đang gánh trên mình quá nhiều gánh nặng và kỳ vọng, là cái dáng liêu xiêu cô độc không biết nói chuyện với ai…

“Sao cậu lại cho tôi vào đây?”

Draco quay lại, dựa người vào tường và nhìn Hermione

“Đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện riêng tư với nhau, phải không?”

Hermione cười nhạt, nụ cười chua chát có chút chế giễu

“Cũng là lần đầu tiên cậu không gọi tôi là Máu bùn!”

Câu nói của Hermione khiến căn phòng rơi và yên lặng chỉ có tiếng grù… grù… khe khẽ của Crookshanks trên cái rổ ấm áp của nó…

“Tôi gặp cậu lần đầu tiên trên tàu Tốc hành…” Draco cố gắng lắm mới có thể thốt ra câu nói một cách rõ ràng nhất mà cậu có thể diễn đạt “… khi cậu tông phải tôi lúc đang tìm ghế trống!”

Hermione nhướn mắt nhìn Draco trong khi căn phòng lại một lần nữa rơi vào tĩnh lặng… Draco như muốn nổi điên với chính mình, cậu đang nói cái gì vậy… Nhưng đó là cô gái mà cậu yêu mến ngay từ lần đầu tiên gặp, làm sao cậu có thể cay nghiệt với cô ấy khi mà ở đây chỉ có cậu và cô ấy?

Draco đặt ly nước xuống bàn rồi quàng tấm khăn len vào cổ

“Tôi đi trước, cậu có thể ở đây học bài…”

Nói xong Draco bước vội ra cửa. và không để Hermione kịp nói lời nào cậu quay lại nói thật nhanh:

“Nếu cậu còn muốn đến đây thì gõ đũa phép vào tường phía tây của Đại Sảnh đường, mật khẩu là Góc riêng tư, chào cậu!”

Malfoy biến mất sau bức tường để lại Hermione bao nhiêu thắc mắc mà không biết hỏi ai…

“Có hai khả năng xảy ra ở đây…” Ron nói nhỏ sau khi nghe Hermione kể lại mọi chuyện”… Một là Draco Malfoy bị ai đó ếm bùa, hoặc là hắn ta không phải Draco Malfoy!”

“Hoặc hắn ta tiếp cận Hermione với âm mưu nào đó…” Harry cũng góp ý kiến bằng cái giọng nhỏ xíu

“Như muốn thông qua mình để giết cậu!”

“Không!” Harry lắc đầu, “Malfoy không được phép giết mình! Không một Tử thần Thực tử nào được phép giết mình…”

“Sao cậu biết?”

Harry không trả lời Ron mà chỉ vào đầu mình. Hermione thở dài

“Cậu vẫn mơ về hắn à?”

“Uh”

Harry nắm lấy tay Hermione lắc nhẹ

“Cậu phải cẩn thận đó, mình không muốn cậu bị tổn thương vì mình!”

“Mình biết mà Harry!” Hermione cười nhẹ

“Mình đang lâm vào hoàn cảnh rất khó xử và không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào cả…

Đã bao giờ cậu phải bối rối vì một kẻ mà cậu căm ghét vô cùng lại đột nhiên đối xử với cậu rất dịu dàng?

Mình và hắn giống như hai mặt của cuộc đời vậy, hắn luôn tự hào với cái nguồn gốc thuần chủng của hắn mà khinh miệt mình… Thế rồi hắn nói chuyện với mình rất từ tốn, cho phép mình sử dụng nơi riêng tư của hắn, cưng nựng con mèo của mình…

Cậu có thể cho mình biết khi bọn con trai cư xử như thế thì có nghĩa là thế nào không?

Thân mến

Grany”

End chap 4

Chap 5: 


Who are you?
Phòng Sinh hoạt chung nhà Gryffindor vẫn thân thiện và đầm ấm ngay cả khi chỉ còn lại Harry, Ron và Hermione, vì Harry vừa trở về sau buổi cấm túc với mụ Umbrige và đang nhúng tay vào chén dung dịch màu vàng…“Các cậu biết đấy, hôm nay mình đang nghĩ…” Hermione lo lắng nhìn Harry rồi ngồi phịch xuống “Mình đang nghĩ là đã đến lúc chúng ta phải tự làm một cái gì đó”

“Chúng ta tự làm cái cái gì?” Harry nói với cái vẻ nghi ngờ hiện trên mặt còn bàn tay vẫn nhúng trong nước

“Chúng ta tự học môn Phòng chống nghệ thuật Hắc ám!”

“Chúng ta không thể tự làm được…” Ron thất vọng kêu lên nhưng rồi đổi giọng ngay lập tức khi nhìn ánh mắt của Hermione “Được rồi, vậy thì mình đề nghị chúng ta đến thư viện tìm những điều bí mật và cố thực hành nó!”

“Không! Chúng ta đã vượt qua giai đoạn chỉ được học trong sách vở!” Hermione phản ứng lại ngay “Chúng ta cần có một giáo viên, có thể là một người chỉ cho chúng ta cách sử dụng những câu thần chú và sửa cho chúng ta nếu chúng ta mắc lỗi!”

“Nếu cậu nói về thầy Lupin…” Harry bắt đầu

“Không, không, mình không nói về thầy Lupin” Hermione nói ngay “Thầy quá bận với Hội và không thể trông cậy vào thầy trong mỗi kỳ nghỉ được, như vậy là không đủ.”

“Vậy thì ai?” Ron nhíu mày nhìn cô bạn đang thao thao diễn thuyết

Hermione thở dài

“Điều đó chẳng quá rõ ràng rồi sao? Harry, mình đang nói về cậu mà!”

Một sự im lặng trong chốc lát bao trùm lên căn phòng. Tia sáng hiếm hoi của ban đêm lướt nhanh trên ô kính

“Nói về mình?”

“Mình nói cậu dạy cho tụi mình môn Phòng chống nghệ thuật Hắc ám!”

Harry nhìn chằm chằm vào Hermione rồi quay sang Ron nhưng Ron chỉ hơi suy tư rồi thở nhẹ một cái:

“Đó là một ý kiến!”

“Ý kiến gì?” Harry không thể nào tin được

“Chính cậu!” Ron nói “Cậu dạy cho bọn mình!”

“Nhưng…”

Cuối cùng thì Hermione cũng thuyết phục được Harry thôi gào thét mà chấp nhận đề nghị của cô mặc dù trông Harry có vẻ hơi miễn cưỡng, nhất là từ sau cuộc họp mặt có phần hơi ồn ào ở quán Đầu Heo. Bây giờ cô chỉ còn phải chờ xem Harry có thể tìm cho tụi nó chỗ để học không… Thật ra thì Hermione là người mong sao Harry tìm ra chỗ đó nhanh nhất có thể vì cho đến tận bây giờ Hermione vẫn không tài nào tìm ra chỗ để học… Góc riêng tư của Malfoy ư? Đùa!

Trời tối đen và ánh chớp nhá lên nhì nhằng bên trên tòa lâu đài, giờ này Harry và Ron đang bì bõm ngoài sân Quidditch trong màn mưa… Nhìn thời tiết này người ta có thể dễ dàng lầm tưởng đang là ban đêm chứ chẳng phải ban ngày… Ôm chồng sách và nhìn qua bộ bàn ghế đá một cách tuyệt vọng, Hermione đắn đo không biết nên đội mưa ra lấy thư hay đi tìm chỗ học. Cuối cùng thì cô cũng đặt chồng sách và cái túi của mình vào góc hành lang, chĩa đũa phép vào áo chùng hô nhỏ:

“Imperius” (không thấm nước)

Rồi cô lại gần cái bọng cây rút nhanh lá thư ra nhét vào túi áo. Gió giật mạnh, Hermione lom khom bê chồng sách lên và suýt nhảy dựng lên khi nghe thấy giọng nói êm ái chết người của bậc thầy Độc dược:

“Trò làm gì ở đây, Granger?”

Hermione từ từ quay người lại và nhìn vào gương mặt lạnh tanh của vị Giáo sư khả kính:

“Dạ, con vô tình lạc đến đây thưa Giáo sư!”

Đôi mắt vô cảm của thấy Snape nhìn Hermione dò xét một cách khó chịu rồi ông quay đi ngay:

“Liệu mà tránh xa chỗ này ra, tôi không mong được tiếp chuyện cô trong văn phòng của tôi đâu!”

“Dạ!”

Hermione nói nhỏ khi nhìn vạt áo chùng đen phất lên và khuất dần sau khúc quanh hành lang… Bây giờ thì đi đâu?

Hermione gõ nhẹ đũa phép lên bức tường sau khi đã nhìn trước nhìn sau để chắc chắn là không có ai lảng vảng quanh đó

“Góc riêng tư”

Nhưng bức tường chẳng có chút thay đổi nào mà vẫn sừng sững ra đó với những viên gạch xù xì. Mật khẩu sai sao? Hay Malfoy đã đổi lại mật khẩu? Dám lắm chứ, đời nào Malfoy lại để cho Hermione vào phòng riêng của cậu ta lần thứ hai… Thử lần nữa cho chắc ăn. Hermione quơ nhẹ đũa phép lên, nhưng lạ thay cây đũa xuyên thẳng qua tường gõ vào khoảng không… Bối rối mất 2 giây để có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra Hermione quyết định đi thẳng vào bên trong…

Căn phòng nhỏ vẫn tràn ngập cái cảm giác lành lạnh như lần đầu tiên Hermione bước vào đây nhưng dường như cũng có cái gì đó đã thay đổi. Ánh lửa nhảy múa trong lò sưởi, Crookshanks cuộn tròn trong cái rổ đệm nhung êm ái…

Malfoy không có ở đây…

Càng tốt!

Hermione mắc khăn áo lên giá rồi chọn một chiếc ghế bành cho mình để có thể ngồi với tư thế thoải mái nhất và bày ra mặt bàn những cuốn sách bìa da trông vẫn còn mới toanh như vừa đem ở tiệm sách về.

Và lá thư của Sev.

“Grany!

Mình đoán cậu là một cô gái dễ thương và đáng mến, có lẽ có nhiều người thích cậu, nhỉ?

Bọn con trai ở tuổi này hơi phức tạp nhưng nếu cậu chịu khó tìm hiểu thì chắc cậu sẽ chẳng thèm hỏi mình. Cậu ta, cái kẻ mà cậu nói ấy, có lẽ đã thích cậu rồi nên mới làm thế chăng? (tin này thật đáng mừng…)

Con trai tụi này khoái hư danh lắm, lại không thể nào mở miệng ra nói chuyện dịu dàng với con gái được (ngượng chết) nên quay sang bắt nạt người ta để lấy le thôi mà! Biết đâu được… ^^

Thôi! Cố gắng lên, đừng suy nghĩ gì nhiều, còn nếu cứ nghĩ hoài không chịu được thì đi hỏi cậu ta cho chắc ăn…

Chúc may mắn!

Sev”

Trước mắt Hermione sơ sơ cũng hiện ra khoảng vài chục ngôi sao. Sev đang chọc tức cô hay sao mà viết ra một lá thư đầy khiêu khích thế này cơ chứ… Ôi chết mất… Cái gì mà có lẽ đã thích cậu rồi cơ chứ… Chắc phải đợi đến lúc trái đất lộn ngược từ trong ra ngoài thì may ra…

Lá thư của Sev nằm lẫn trong đống sách…

Cũng không phải là không có lý nếu như xem xét trên một góc cạnh khác, ví dụ như thái độ của Malfoy bữa trước chẳng hạn… Trên tàu tốc hành Hermione đã tong phải cậu ta sao? Cô chỉ nhớ là mình đã “va quệt” với một vài người nhưng hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào về Malfoy cả…

Mudblood

Lại còn cái danh từ kinh khủng đó nữa chứ…

Nhưng nếu Malfoy tiếp cận với Hermione không phải vì muốn giết Harry, nếu cậu ta hoàn toàn bình thường và là chính mình như cậu ta nói thì Malfoy mà Hermione biết trong suốt bốn năm qua chỉ là một vai diễn hoàn hảo của cậu ta sao, cho dù sân khấu là cả cuộc đời rộng lớn? Vậy Malfoy thực sự là người như thế nào?

Nếu, Hermione và hắn đổi chỗ cho nhau, nếu cô được sinh ra trong một gia đình tuyệt đối thuần chủng và có một ông bố là Tử thần Thực tử như hắn thì liệu cô sẽ cư xử…

“Tôi tưởng cậu sẽ không quay lại nữa!”

Hermione quay người nhìn về phía cửa, Malfoy đã bước vào từ lúc nào và đang lịch kịch mắc áo và khăn lên giá. Hermione đứng thẳng dậy và nhìn vào đôi mắt xanh đang hấp háy ánh lửa, cô hỏi nhỏ:

“Cậu là ai?”

End chap5

Advertisements

One thought on “Like a Love!!

Cho mình xin ý kiến .khè khè^O^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s