Ngày đen tối (truyện ngắn) Dracomione

NAME:Ngày đen tối.

Author:Enshinter_14

Genres:Romance.

Pairing: Draco and Hermione.

Rating:K

Có sử dụng ca khúc Ước mơ trong đời của Hồ Quỳnh Hương

Summary:Gặp anh vào một ngày đầu đông giữa NewYork hoa lệ, em đâu biết đó rằng đó là mở màn cho tấm bị kịch của đôi ta…

~~~


Chap 1: Ngày mùa đông

Hoa Kỳ, 11-9-1998

Tòa nhà WTC, quầy bar tầng 16, 7:30pm

Căn phòng ngập tràn trong ánh sáng màu vàng nhạt và những cây đèn nhỏ đủ màu. Trên sân khấu, một cô ca sĩ tóc vàng óng đang cầm micro, vừa hát vừa nhún người theo điệu rock sôi động. Dười sàn nhảy, hàng trăm con người đang đắm mình trong tiếng nhạc chát chúa. Họ ôm nhau, biểu diễn những vũ điệu hình thể bốc lửa như để cả thế gian biết sự phóng khoáng của mình.

Trên chiếc bàn nhỏ nằm khuất trong một góc vắng hiếm hoi của quầy bar, có hai thanh niên trẻ người Anh đang ngồi. Trước mặt họ là một chai Whishkey màu xám bạc và hai chiếc cốc thủy tinh nhỏ.

-Xuống đây mà không ra nhảy sao, Draco?

Chàng trai có mái tóc màu đen thẫm hỏi người bạn ngồi cạnh mình.

-Cậu thừa biết là tôi không ưa mấy trò nhảy nhót này mà, Nellive.

Người thanh niên tên Draco trả lời một cách hờ hững. Anh ta có một đôi mắt màu xám tuyệt đẹp, mái tóc bạch kim quý hiếm hợp màu với nước da trắng tái. Nellive bật cười, giọng cậu ta hệt như đang châm chọc:

-Sorry, quên mất. Cậu xuống đây đâu phải để nhảy, chỉ là để trốn cô nàng Pansy thôi vì cô ta chẳng bao giờ ngờ rằng đại công tử Malfoy lạnh lùng, phó tổng giám đốc tập đoàn Malfoy lại có mặt ở Quán Bar vào giờ này.

Hai từ Quán bar được Nellive nhấn giọng nhưng cũng không khiến Draco cảm thấy có chút hối hận về quyết định đến đây. Dù sao ở một nơi như thế này còn tốt hơn là phải nghe cô vợ chưa cưới – Pansy léo nhéo về những cái gì đó đại loại như chuyến trăng mật, lễ cưới,..v.v.. mà những thứ đó đối với anh còn quá xa vời. Nellive biết mình trêu chọc Draco như vậy đã đủ nên quyết định im lặng. Hơn ai hết, anh biết rõ sự chịu đựng của Draco trong chuyện với Pansy cũng như của gia tộc Parkinson.

Tiếng nhạc trong phòng dần nhỏ lại rồi im bặt. Những chiếc đèn nhỏ đổi sang màu rượu chát khiến căn phòng phủ đầy một thứ ánh sáng huyền ảo, lung linh. Một chiếc đèn trắng được bật lên để lộ cho những người ngồi phía dưới nhìn thấy một chiếc piano màu đen có những vân gỗ tuyệt đẹp. Từ trong chiếc màn màu xanh lục, một cô gái bước ra. Cô mặt chiếc váy màu trắng dài chấm gối, mái tóc nâu xoăn dài được buộc hờ hững bằng một dải lụa cũng màu trắng. Cô bước đến bên cây Piano, kéo ghế ngồi và nhẹ nhàng lướt những ngón tay thon dài trên phím đàn.

Quầy bar sôi động lúc nãy như đã biến mất, để lại một gian phòng với không khí trầm bổng của những phím đàn. Hết đoạn dạo nhạc, cô gái cất tiếng hát, giọng cô trong trẻo nhưng đượm buồn. Mi mắt cô khép lại như đang đắm mình trong những ca từ bay bổng.

Một ngày em mơ bao giấc mơ tươi đẹp
Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ
Và đời cho em những nỗi đau vô bờ
Chờ anh đến xóa hết những đau thương……

Draco nhìn vào cô gái đang ngồi bên cây piano, tiếng hát của cô khiến anh cảm thấy yên bình lạ thường. Bái hát buồn, phảng phất chút tiếc nuối và đau thương. Draco chưa bao giờ thích nhạc những bây giờ, tâm hồn anh dường như đang hòa nhịp trong mỗi âm thanh phát ra từ môi cô gái xa lạ kia. Màn trình diển kết thúc. Cô bước ra, cúi đầu sâu chào khán giả và bước vào bên trong chiếc rèm, để lại phía sau dư âm của sự lặng lẽ như ánh sáng của những ngọn nến tàn.

-Cá không, Draco?

Nellive chợt lên tiếng khiến Draco sực tỉnh người.

-Cá cái gì? –Anh chau mày, khó hiểu

-Chưa đến năm câu, tớ sẽ mời cô ấy đến đây uống nước với chúng ta.

-Cậu đùa à, không dễ đâu.

Draco cười nhếch miệng. Có cái gì đó khiến anh tin rằng cô gái này không giống với bất kì cô gái nào mà anh từng gặp, lại càng không giống loại con gái ở quán bar mà Nellive hay cưa cẩm.

-Cứ chờ đó mà xem!

Nellive nháy mắt nghịch ngợm. Anh ta rút một bông hoa hồng trong chiếc bình thủy tinh được đặt đặt gần đó, sửa lại chiếc cà vạt của mình rồi bước về phía sau sân khấu với một nụ cười hết sức tự tin, không quên nói với lại chỗ Draco:

-Tớ thắng chắc rồi!

Còn lại một mình, Draco thầm thở dài ngao ngán cho bản tính trăng hoa của cậu bạn mình.
………..

Phía sau đại sảnh

Cô gái vừa hát lúc nãy cầm vội chiếc túi và bước ra khỏi phòng hóa trang. Có vẻ như cô đang có việc gì bận lắm.
-Xin lỗi cô!

Một chàng trai tóc đen đứng chắn trước mặt cô gái. Cô hướng cái nhìn về phía anh ta và nhanh chóng đưa ra lời nhận xét “Trông anh ta chẳng khác gì một tên si tình ngớ ngẩn với một bông hồng trên tay”.

-Cô có muốn đến chỗ chúng tôi uống chút rượu không?

-Chúng tôi?-Cô gái tròn xoe mắt

-À, chỉ có tôi và một người bạn thôi.

Nellive nở một nụ cười “chết người” mong cuốn hút được cô gái nhưng trong lòng thì thầm nghĩ “Đã quá ba câu rồi, phải đẩy nhanh tiến độ mới được”.

-Xin lỗi, tôi bận lắm!

Cô gái trả lời lạnh lùng rồi bước đi. Nellive vội chạy theo, giữ tay cô gái lại

-Chuyện gì nữa đây? –Cô gái tỏ vẻ khó chịu

-Thực ra.. –Nellive lắp bắp -..À, tôi đã từng xem cô biểu diễn nhiều lần rồi –Cậu ta cố tìm ra một cái cớ hoàn hảo để nói-……Nói sao nhỉ, cô biểu diễn rất tuyệt!

Nellive thầm cảm ơn Chúa đã phú cho mình trí thông minh tuyệt đỉnh để có thể thể đối phó với một cô gái cứng đầu trong trường hợp này, bằng chứng là cô ta đã rất chú ý đến cái câu “hoa mỹ” mà cậu vừa nói. Nhưng Chúa trời cũng đã chẳng công bằng chút nào khi ngay sau đó đã khẳng định tài “tán gái” của Nellive bằng con số không chỉ qua một lời nói của cô gái.

-Rất tiếc –Cô gái mỉm cười nhưng sao có vẻ châm chọc–Có lẽ anh nhầm tôi với ai khác rồi, hôm nay là lần đâu tiên tôi hát ở đây đấy!

Ba chữ “lần đầu tiên” được cô gái nhấn mạnh trước khi ngúng nguẩy bỏ đi với tiếng cười rúc rích trong miệng, để lại một Nellive “thất bại hoàn toàn”. Cậu ta vứt bông hồng vào cái sọt rác kế bên rồi khổ sở quay lại quầy bar.

………………
Một cô gái trong bộ quần áo nhân viên lễ tân của khách sạn SanPara tầng 20 đứng ở đại sảnh, cô nhìn đồng hổ liên tục như đang chờ ai.

-Cho Chang, đợi mình lâu chưa?

Cô gái tóc nâu chạy đến chỗ bạn mình đang đứng.

-Lâu rồi, Hermione! –Cho Chang đáp –Đủ nhìn thấy cảnh “mùi mẫn” vừa rồi!

Hermione vẫn chưa hết buồn cười vì chuyện lúc nãy nên câu nói của Cho chỉ làm cô bé cười rũ hơn.

-Tớ thấy anh ta cũng đáng yêu đấy chứ?

Cho Chang nói khi với tay xách hộ Hermione chiếc túi nặng trịch

-Ôi dào, tớ không ưa loại con trai đó! –Hermione thở dái ngao ngán, nhưng rồi mắt cô bé lại ánh lên chút tinh nghịch –Cho này, hôm nào tớ giới thiệu Harry, bạn tớ với cậu nhé! Đảm bảo cậu sẽ thích cậu ấy.

-Tớ chưa nghĩ đến chuyện đó đâu!

Cho chang mỉm cười, khẽ lắc đầu khiến những sợi tóc đen vươn lại trên vai áo.

-Thôi, đừng nói chuyện đó nữa –Hermione kéo tay cô bạn –Chúng ta đi ăn cái gì rồi về nhà ngủ đi, mai tớ phải đến nhạc viện sớm đấy.

-Ok!

Cho đáp. Cô khoác tay Hermione đi về phía thang máy.
…………………………………………

-Thất bại rồi à!

Draco cười nhếch mép trước bộ dạng thất thiểu của cậu bạn.

-Cứ xem như tớ thua cược là được chứ gì! –Nellive cáu kỉnh đáp

Draco liếc nhìn chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay mình, chiếc kim ngắn đã chỉ đến số 11. Anh khoác chiếc áo dày vào người rồi nói:

-Chúng ta về khách sạn thôi, Nellive!

Vẫn mong một ngày nắng lên xanh ngời
Ta bên nha, sánh đôi.

…………………………………………¢ ? �……

Hawai tháng 3 năm 2001

Một cô gái tóc nâu khoác tay người yêu đi trên bãi cát trắng mịn. Những cơn gió biển nghịch ngợm lồng vào mái tóc cô, tô rõ vẻ hồng hào trên hai gò má. Giọng cô cất lên nhẹ nhàng trong tiếng sóng biển rì rầm

-Anh có nghĩ cưới bây giờ là hơi sớm không, Draco?

Chàng trai hướng ánh mắt xám bạc nhìn cô với một chút âu yếm:

-Em không thích à, Hermy?

-Không –Cô gái lấy tay xoắn nhẹ lọn tóc –Nhưng em vẫn chưa học xong, em sợ…

Draco kéo cô vào lòng, vuốt mái tóc cô

-Đừng lo. Cưới xong, em vẫn có thể đi học bình thường mà.

-Nhưng mà..Cái quan trọng em lo sợ chính là..ba mẹ anh. Anh biết mà, họ…

-Không cần lo đâu, Hermy! –Draco chặn lời cô –Anh sẽ thuyết phục họ!

-Liệu có được không anh! –Hermione vẫn chưa hết lo lắng, ánh mắt cô ánh lên nỗi bất an.

-Chắc chắn được. –Draco nói giọng quả quyết –Và đừng quên em đã nhận lời cầu hôn của anh rồi, không được đổi ý đâu đấy!

Hermione bật cười sau câu nói của người yêu. Hơi ấm của anh truyền sang cô khiến cô cảm thấy an lòng hơn. Cô rúc đầu sau chiếc áo khoác dày của anh, cảm nhận hơi thở của anh, cảm nhận cả tình yêu của anh. Cô hát khẽ:

Một ngày em mơ bao giấc mơ tươi đẹp
Nào đâu có mấy giấc mơ đến như em mong chờ
Và đời cho em những nỗi đau vô bờ
Chờ anh đến xóa hết những đau thương……

Draco nhắm mắt lại để cảm nhận trọn vên những lời hát ngọt ngào của Hermione. Cả hai đâu biết rằng biển Hawai đang dậy sóng dữ dội.

Chap 2: Sóng ngầm

London ngày 24/4

-Tuyệt đối không được!

Người đàn ông có có mái tóc màu bạc giống hệt như Draco nhấn mạnh từng chữ trong câu nói của mình.

-Tại sao, thưa cha?

Anh ngồi trên chiếc salong màu xanh lục, nhướn mày hỏi cha mình.

-Vì mày đã đính ước với Pansy Parkinson. Thế thôi!

Anh cười khẩy, miết tay xuống mặt bàn làm bằng pha lê lóng lánh. Tiếng chuông nhà thờ từ một giáo đường vọng lên khắp thành phố nhưng không đủ làm ấm cơn bão tuyết đang dữ dội trong lòng anh.

-Vì cô ấy không giàu có, gia đình cô ấy không có chức vị sao, thưa cha?

-Đó cũng là một nguyên nhân.

Ông Lucius đáp, không rời mắt khỏi những xấp giấy trắng trên bàn làm việc.

-Con hiểu mình phải làm gì rồi!

Draco nói. Anh đứng dậy, bước về phía cửa phòng. Chợt tiếng ông Lucius vang lên:

-Mày định làm gì, Draco?

Một thoáng khựng lại, đôi mày anh chau lại rồi rất nhanh chóng lại giãn ra, giọng anh đầy thách thức:

-Bỏ hết tất cả!

Tiếng cánh cửa đánh “sập” khiến căn phòng trở lại với gam màu xám u tối. Anh đã chọn lựa.
………………………………………

Reng..reng….

Tiếng chuông vang lên từ chiếc điện thoại màu vàng đặt trên kệ sách. Hermione ngừng việc lướt những ngón tay trên phím đàn, cô nhấc điện thoại lên:

-Alo.

-Hermy, là anh đây! –Giọng Draco vang lên ấm áp từ đầu dây bên kia

-Sao anh chưa ngủ? Bây giờ ở Anh đã khuya lắm phải không? –Hermione ngồi xuống ghế, tay cô mân mê mấy lọn tóc nâu theo thói quen.

-Anh đã nói chuyện với cha anh…

Tim Hermione đập nhanh khi nghe đến chuyện đó

-….ông ấy không đồng ý! –Giọng Draco chùn xuống

-Vậy à? –Đôi mắt Hermione thoáng chút buồn. Cô đã đoán trước được chuyện này.

-Nhưng anh sẽ bỏ lại tất cả, đến Mỹ và chúng ta sẽ sống với nhau.

Draco nói, giọng anh quả quyết nhưng có cái gì đó khiến Hermione đau lòng.

-Đợi anh một thời gian nhé, Hermy. Anh sắp xếp xong mọi thứ sẽ sang với em ngay. Em nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng đi biểu diễn ở WTC quá khuya, dạo này an ninh nước Mỹ không tốt lắm đâu!

-Vâng. Thôi em phải đi ngủ đây, chúc anh ngủ ngon,

-Chúc em ngủ ngon.

Hermione dập máy, cô bỗng thấy nặng nề hơn bao giờ hết. Draco đã quyết định, đúng hay sai đây? Vì cô sao?

Chợt, một cơn đau ở khớp nhói lên khiến cô khuỵa xuống, tay cô gạt phải lọ hoa bách hợp đặt trên bàn

Xoảng

Tiếng cửa phòng bật mở, Cho Chang từ phòng bên chạy vào, còn nguyên cả áo ngủ. Khuôn mặt cô hoảng hốt khi nhìn thấy chiếc lọ hoa vỡ tan và người bạn đang ngồi sụp dưới đất

-Trời ơi, Hermy. Cậu sao vậy?

Cho đỡ cô bạn ngồi lên giường. Cô vội lấy một cốc nước khác cho Hermione uống. Cho xoa nhẹ hai bên thái dương của bạn mình và lấy khăn lau những hạt mồ hôi đang lấm tấm trên khuôn mặt trắng bệch. Một lúc sau, Hermione trông đã khá hơn.

-Cảm ơn cậu, Cho.

Hermione đặt li nước lên bàn, cô thở dốc. Cho nhìn cô với ánh mắt lo lắng

-Sao vậy Hermione? Lúc này sức khỏe cậu yếu quá. Cậu bị bệnh gì sao?

-Tớ không biết. Tớ chưa đi khám nhưng chắc là không sao đâu.

-Không sao cái gì –Cho gắt gỏng –Lần trước đang đàn thì cậu ngất xỉu, bây giờ lại như vậy. Tớ sẽ gọi điện nói cho Draco biết đấy.

Hermione hoảng hốt

-Không, Cho, đừng gọi cho anh ấy, mình không muốn lại trở thành gánh nặng cho anh ấy lúc này. Ngày mai mình đi bệnh viện khám là ổn chứ gì.

Cho mỉm cười hài lòng, cô kéo chăn đắp lên người bạn mình.

-Ngủ một giấc đi, Hermione.

Cho ngồi bên chiếc giường, cô đợi đến khi Hermione chìm sâu vào giấc ngủ mới lẳng lặng bước ra tắt đèn và đóng cửa phòng.

Đêm đã về khuya.

Ước mơ trong đời, có ai đâu ngờ
Đôi khi sao quá xa xôi
Vẫn mong một ngày nắng lên xanh ngời
Ta bên nhau sánh đôi


……………………………….

Pansy đứng tựa lưng vào ban công, cô đang nhìn chăm chăm vào những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Chưa bao giờ cô cảm thấy mình bị xem thường như lúc này. Draco đã tuyên bố từ hôn với cô.

Sao anh không chịu hiểu
…trong đêm tối tưởng chừng như mạnh mẽ
Em cần anh biết bao…
Trong niềm kiêu hãnh dâng tràn vì dòng dõi cao quý
Em thèm khát được yếu mềm trong tay anh…
Anh không hiểu hay cố tình không hiểu?


Pansy Parkinsan chưa bao giờ khóc và sẽ không bao giờ khóc. Dòng họ Parkinsan tôn quý đã dạy cô phải đoạt được những thứ mình muồn bằng mọi giá, phải dùng đôi tay mình thâu tóm đã thế gian chứ không phải khóc lóc bằng những giọt nước mắt xa xỉ. Parkinsan cao ngạo không bao giờ cho phép ai xem thường mình.

Cô đi về phía chiếc bàn gỗ đặt gọn trong một góc phòng, nhấc điện thoại, bấm số và chờ đợi. Vài giây sao, đầu bên kia có tiếng trả lời, có vẻ đó là một phụ nữ đứng tuổi

-Alo. Tôi là Narcissa Malfoy!
-Chào phu nhân –cô nói giọng ngọt ngào –Con là Pansy đây ạ. Phu nhân khỏe chứ?

-Chào con, Pansy –giọng người phụ nữ có vẻ niềm nở -Ta vẫn khỏe. Nước Mỹ quả là một nơi lý tưởng để dưỡng bệnh. Còn con?

-Con vẫn khỏe, thưa phu nhân. Nhưng mà…

-Chuyện gì vậy? Draco không tốt với con à?

-Không ạ. Nhưng con có một việc muốn nhờ phu nhân…
…………………………………………¢ ? �…………….

Nhạc viện Royal

Hermione ôm cuốn sách nhạc dày cộm chạy xuống những dãy cầu thang, chiếc váy xanh lục với những bông hoa trắng li ti chấm gối đung đưa theo mỗi nhịp chân của cô gái. Nhưng chỉ được vài bước thì cô phải nghỉ chân bên gốc cầu thang vì một cơn choáng đột ngột xuất hiện.

“Chắc tại dạo này mình căng thẳng quá đấy mà”

Hermione tự an ủi mình. Cô cố lê bước xuống đến tầng 2 và nhanh chóng nhận ra tiếng sáo của Cho Chang phát ra từ một phòng tập gần đó. Cô cúi mình đi qua những cửa số bằng kiếng, nhìn và lớp học và nhìn thấy Cho đang ngồi trên một chiếc ghế gần cửa sổ, trên tay là chiếc sáo màu nâu nhạt. Hermione gõ “cốc cốc” và cửa kính. Nhận ra tín hiệu quen thuộc, Cho quay mặt lại và nhìn thấy cô bạn ở bên ngoài. Cô cười tươi, đặt chiếc sáo vào chiếc hộp gỗ rồi bước ra.

Cả hai vui vẻ đi qua sân trường đầy nắng, tiếng cười nói vang cả một góc.

-Cậu đã đi khám chưa? –Cho chợt nghiêm mặt nhìn Hermione

-Rồi –Hermione cười tươi –Ngày mai sẽ lấy kết quả. Rồi cậu sẽ thấy, chẳng có chuyện gì đâu.

-Tớ cũng mong như vậy!
………….

Khi Hermione về Cho về đến nhà, họ nhìn thấy một chiếc xe hơi sang trọng màu đen đậu trước cửa. Chủ nhân của chiếc xe bước ra khi nhìn thấy hai cô gái đã về. Đó là một người phụ nữ luống tuổi nhưng còn rất xinh đẹp, mái tóc vàng ánh kim và đôi mắt xanh lơ chứng tỏ bà ấy là một người Anh.

-Xin lỗi –Người đàn bà cất tiếng –Tôi là Narcissa Malfoy. Tôi muốn gặp cô Hermione Granger.

Hai từ Malfoy được thốt ra khiến Hermione giật mình. Tay cô siết chặt vào tay cô bạn. Cho nhìn người đàn bà trước mặt mình, không hiểu sao cô cảm thấy không có thiện cảm với người này. Bà ta đẹp như có cái gì đó dữ dội như bão táp. Trong cái vẻ yếu ớt của bà ta là sự gai góc và cứng nhắc đến lạnh lùng. Có cái gì đó mách bảo cô không nên để Hermione tiếp xúc với người đàn bà này. Cô bấm tay bạn mình, ra hiệu từ chối. Bất ngờ, Hermione quay lại nói với Cho:

-Cậu ra siêu thị mua ít đồ ăn tối đi. Tớ tiếp bà ấy một lát.

Cho ngần ngừ nhưng trước ánh mắt kiên quyết của Hermione, cô đành chiều theo ý bạn. Cô cũng không quên ném về phía người đàn bà cái nhìn cứng rắn như muốn nói “tôi sẽ không để yên nếu bà dám làm hại cô ấy đâu”.

Sau khi mái tóc đen của dài của Cho đã khuất bóng, Hermione mời người phụ nữ vào nhà. Cô pha một tách hồng trà, đặt trước mặt ngưởi phụ nữ và kiên nhẫn chờ đợi.

– Cô Granger, chắc cô biết tại sao tôi đến tìm cô rồi chứ?

Người đàn bà cất tiếng, giọng bà nghe thật lạnh lùng.

-Vì Darco phải không, thưa phu nhân?

Hermione đáp, tay cô xoay nhẹ tách trà trước mặt. Hơi nóng của trà không khiến cô cảm thấy bớt lạnh trong người.

-Cô nghĩ sao nếu tôi yêu cầu cô chấm dứt mọi chuyện với Draco?

-Tại sao tôi phải làm vậy?

Hermione nói, giọng cô cứng rắn dù trong lòng đang run rẩy. Cô đang níu giữ tia hy vọng cuối cùng để có thể ở cạnh người mình yêu.

-Vì tương lai của Draco!

Người đàn bà nhấn giọng. Mắt bà ta nhìn thẳng vào Hermione như muốn áp đảo cô.

-Cô yêu nó, chắc cô phải biết yêu một người thì phải làm cho người đó được hạnh phúc. Draco từ bé đã ước mơ sẽ nối nghiệp cha nó, điều hành cả tập đoàn Malfoy hùng mạnh. Cô nghĩ nó sẽ hạnh phúc sao khi mà không thể hoàn thành mơ ước của mình…

Hermione nhìn trân trân vào người đàn bà trước mặt mình. Và dù cô có cứng rắn đến đâu cũng không thể phủ định bà ta đã nói đúng. Cô đã quá ích kỉ chăng?

-…Hơn nữa –Người đàn bà vẫn tiếp tục nói bằng cái giọng lành lạnh –Hai người định sống thế nào sau này? Cô còn đi học phải không? Cô chưa có việc làm và sẽ là gánh nặng cho Draco, cô không nghĩ vậy sao? Còn gia đình tôi? Cô biết mà, chúng tôi chỉ có duy nhất một mình Draco. Cô muốn chứng kiến nó quay lưng với cả sự nghiệp, tương lai, gia đình nó chỉ vì cô sao? Cô…

Người phụ nữ ngừng nói khi nhìn thấy khuôn mặt Hermione trắng bệch. Cô nhấp một ít trà nóng, hy vọng hơi trà sẽ làm cô bình tĩnh hơn. Một lặng bao trùm lấy căn phòng, đến gió cũng không buồn xao động khiến những tấm rèm màu kem im ắng đầy lặng lẽ.

Chap 3: Mưa ngâu

-Cậu đã quyết định kỹ chưa, Draco? –Nellive nhìn Draco với ánh mắt ngạc nhiên

-Trông tôi giống đang nói dối lắm à?

Draco đáp khi tay anh vẫn đang sắp xếp những tài liệu quan trọng, chuẩn bị cho một cuộc chuyển giao công việc.

-Nhưng cậu sẽ mất hết đấy, không phải đùa đâu. Cậu cần suy nghĩ kỹ.

-Tôi nghĩ kỹ rồi, Nellive –Draco nhìn thẳng vào bạn mình –Tôi đã 27 tuổi, tôi đã biết cân nhắc trước khi quyết định một việc hệ trọng.

Nellive im lặng. Anh biết, Draco là người đã quyết định việc gì thì sẽ làm cho bằng được, không ai có thể ngăn cản.

-Thôi nào, Nellive!-Draco bước đến vỗ vai anh bạn của mình –Tôi sẽ sống tốt thôi, chẳng có việc gì đâu. Tôi sẽ mời cậu đến dự lễ cưới của bọn tôi, được chứ?

-Tùy cậu thôi!

Nellive đáp hờ hững nhưng cũng là dấu hiệu chứng tỏ cậu ta đã chấp nhận mọi chuyện.
…………………………………………..

Hermione bước ra từ phía sau cánh cổng sắt của bệnh viện Thánh Theresa, mồ hôi lấm tấm trên mặt cô. Đôi mắt nâu của cô nhỉn vô thức về phía trước, hàng mi cong vút không buồn lay động. Cô đi như vô thức trên một con đường nhỏ có những hàng cây phong mọc hai bên đường. Cô muốn khóc thật to nhưng sao nước mắt cứ chảy ngược vào trong, mang theo cả nỗi sợ, sự đau đớn thấm chặt vào tim cô. Tờ giấy kết quả kiểm tra sức khỏe được giữ lại một cách hờ hững trên tay cô, nó như cái bản án tử hình mà định mệnh đã tuyên mặc dù cô không hề có tội.

“Draco, em phải làm sao đây?”

Mây đen kéo đến, bao phủ cả một góc trời. Rồi nhanh chóng, chúng chuyển mình thành những hạt nước lạnh lẽo rơi xuống thế gian. Hermione ngồi trên một chiếc ghế đá, cô để mặc cho nước mưa thấm dần xuống mái tóc và ướt cả quần áo. Khuôn mặt cô trắng xám trong màn mưa đen tối. Hermione chưa bao giờ thích mưa, nhưng bây giờ cô lại thầm cảm ơn nó. Mưa giúp cô hòa tan những giọt lệ cay đắng đang tuôn ra từ khóe mắt nâu thẫm.

Đâu đó, tiếng sấm ầm ầm khuấy động cả không gian.

Ước mơ trong đời, có ai đâu ngờ
Đôi khi xa quá xa xôi……



……………………………………….

Tít..tít..tít

Những tiếng tít kéo dài trong điện thoại chứng tỏ chủ nhân đầu máy bên kia đã không trả lời. Draco đặt máy xuống, trong lòng anh lại dấy lên sự lo lắng. Đã hai tuần rồi anh không liên lạc được với Hermione, điện thoại bàn, điện thoại di động của cô đều khóa máy. Ngay cả khi anh gửi email cho Cho Chang cũng không ai trả lời. Linh tính mách bảo anh có cái gì đó không ổn đã diễn ra. Chậu hoa bách hợp Hermione đặt trên cửa sổ phòng anh cách đây một năm, khi cô ấy về Anh thăm nhà –giờ đột nhiên khô héo kì lạ. Draco dò tìm số máy của Nellive trong danh bạ di động rồi nhấn nút call

-Chuyện gì vậy Draco? –Giọng Nellive vang lên như đang ngái ngủ

-Cậu đặt giúp tôi một vé đi New York ngay sáng mai nhé!

-Sao bảo sắp xếp xong mọi thứ mới đi mà? –Nellive tỏ vẻ ngạc nhiên

-Đột nhiên tôi thấy lo cho Hermione, không hiểu đã có chuyện gì xảy ra. Cậu cứ giúp tôi đi nhé!

-Thôi được rồi, tôi sẻ đặt vé ngay bây giờ.

-Cảm ơn cậu!

Draco gác máy. Anh nhìn vào chiếc đồng hồ treo trên tường: mới 11 giờ đêm. Anh lấy một ít quần áo và đồ dùng cá nhân, bỏ hết chúng và chiếc vali màu xám. Công việc của anh bây giờ là đợi và đợi. Tiếng chuông báo vang lên giữa căn phòng yên ắng, Draco mở máy. Là tin nhắn của Nellive:

“Chuyến Boeing 747FuSLR cất cánh lúc 6:00am. Mã số thẻ điện tử là xx….

Draco mỉm cười vì sự nhiệt tình của người bạn thân. Bây giờ thì anh có thể yên tâm rằng ngày mai, mình sẽ có mặt ở nước Mỹ.
…………………………………………¢ ? �.

Quầy bar tầng 16, cao ốc WTC 12:30pm

Cả căn phòng bao ngợp bởi tiếng nhạc chát chúa thường thấy. Vẫn khung cảnh quen thuộc, những con người say sưa lắc lư theo điệu nhạc, những bóng hồng đang điên loạn trình diễn những vũ điệu hình thể khiêu gợi, những cặp tình nhân ôm hôn nhau đắm đuối ngay trên sàn nhảy.

Draco lách mình qua đám đông đang điên cuồng nhảy nhót, đôi mắt xám bạc của anh quét khắp căn phòng như đang tìm kiếm ai đó. Cách đây 3 giờ, anh từ phi trường New York đến thẳng nhà của Hermione nhưng không có ai ở đó. Và anh nghĩ cô đang ở cái nơi hỗn loạn này. Ông trời đã không phụ công anh.

Cách chỗ Draco đứng khoảng năm mét, một cô gái đang say sưa nhảy theo những điệu nhạc. Mái tóc nâu được duỗi thẳng tưng tạo cho cô vẻ nghịch ngợm như một đứa trẻ, cô mặc chiếc váy jean ngắn ôm sát người đi kèm một chiếc áo thun màu đen ngắn để hở đôi lưng trần. Draco dường như không tin vào mắt mình, đây là kiểu thời trang mà Hermione ghét cay ghét đắng.

Một gã đàn ông cao to, tóc vàng bước đến chỗ cô gái đang nhảy, vòng tay ôm vào eo cô vè hôn lên má cô. Tim Draco như ngừng đập khi anh nhìn thấy cô gái đưa tay ôm gã kia và hôn đáp lại. Anh bước đến cỗ họ đang đứng, kéo giật tay cô và cảm thấy đôi mắt mình đang mờ đi do sự giận dữ

-Hermione, ra đây!

Cô gái quay lại, thoáng một chút ngạc nhiên hiện lên trong đôi mắt nhưng rồi cũng rất nhanh chóng, cô cất giọng cáu kỉnh:

-Tôi đang bận!

Draco sững sờ một vài giây rồi anh kiên quyết kéo cô đi trong sự phản kháng yếu ớt của cô. Cả hai bước ra khỏi căn phòng hỗn loạn.

-Em đang làm gì vậy? –Draco tức giật níu chặt bàn tay Hermione

-Anh không thấy sao còn hỏi? –Giọng cô đầy thách thức

-Tại sao em lại ăn mặc thế này? Cả cái gã vừa ôm em nữa? Chuyện gì xảy ra vậy Hermy?

-Em nói thật nhé, Draco –Đôi mày cô nhíu lại –Em quá mệt mỏi rồi. Em mệt mỏi khi phải giả bộ làm một đứa con gái ngoan hiền trước mặt anh, em mệt mỏi khi phải chờ đợi anh. Em không muốn sống với anh nữa khi mà anh đã rời bỏ gia đình, rời bỏ tiền bạc, danh vọng của nhà Malfoy.

-Vậy là em…

Đôi mắt xám bạc của Draco nhìn xoáy vào cô khiến cô muốn chùn bước, nhưng lý trí mách bảo cô phải nói ra điều cần nói, cho dù đó là lời dối trá

-Đúng vậy Draco. Em không yêu anh, cái em yêu là gia tài nhà Malfoy. Em sẽ được gì khi anh không còn là thành viên của gia tộc đó, không tiền bạc, danh vọng. Nhưng người đàn ông kia thì khác, anh ta có thể cho em tiền, một cuộc sống đầy đủ, hào phóng. Anh có những thứ đó không, cậu chủ Malfoy?

Bàn tay Draco siết chặt như muốn bật máu. Anh cố giữ bình tĩnh khi mà khuôn mặt anh đang tái dần. Mỗi lời nói của Hermione như một lưỡi dao lạnh lùng cứa nát tình yêu, kỷ niệm và những mộng ước mà anh đã vun đắp. Tất cả những dự tính tương lai của anh đã sụp đổ, đã vỡ nát và tan biến như bọt biển.

Cánh cửa bật mở, người thanh niên lúc nãy bước ra, anh ta đặt tay lên vai cô và nói

-Em yêu, ta đi thôi!

-OK!

Hermione đáp lại, khoác tay mình vào tay anh ta. Cả hai dửng dưng bước đi, không một lần ngoái nhìn, không một lời chào. Để lại một Draco trống rỗng như linh hồn đã bị tước đoạt. Anh đứng tựa vào tường, cảm thấy đôi chân mình thật thừa thãi khi không thể chạy theo đấm vào tên tóc vàng đang đi cùng cô và xé nát cô trong sự giận dữ kinh hoàng. Một đôi mắt màu đen khuất sau cầu thang đã chứng kiến tất cả.
………………………
Khách sạn Sanpara tầng 20, phòng 315

-Em khóc à, Honey!

Gã tóc vàng quay lại nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp đang lấp lánh những giọt nước mắt trong suốt. Hermione không đáp. Gã đưa tay lau những giọt nước chảy dài trên má cô, khẽ thì thầm:

-Để anh an ủi em nhé!

Đôi mắt cô mở to kinh hoàng khi bị đè nghiến xuống chiếc giường trải drap trắng tinh. Đôi tay cô cố sức đẩy mạnh gã đàn ông đang điên cuồng hôn lên mặt mình nhưng vô ích. Bàn tay hắn sờ soạng khắp cơ thể cô, đôi mắt đỏ ngầu như một con thú dữ. Cô hét lên trong vô vọng

“Draco, cứu em”

Bốp!

Tiếng động khô khốc vang lên khiến cô giật mình. Mở mắt ra, cô nhìn thấy tên tóc vàng vừa định làm nhục mình nằm sóng xoài dưới đất, bất tỉnh. Phía sau hắn là một chàng trai có mái tóc đen hơi bù xù đang thở hổn hển, trên tay anh ta là một chiếc gậy đánh gôn –thứ vừa đập vào đầu tên kia.

-Harry!

Hermione kêu lên trong sự ngạc nhiên. Từ bên ngoài, một bóng người chạy vào phóng, ôm chầm lấy cô
-Cho Chang! –Cô nói thật khẽ

-Đừng nói gì nữa, Hermione. –Cho nói như muốn khóc –Chúng ta về nhà thôi! Mọi chuyện đã qua rồi!

Hermione nhìn vào hai người bạn mình, đôi mắt cô trống rỗng nhưng đau đớn kì lạ. Harry cởi chiếc áo khoác dày khoác vào người cô rồi bế cô bước ra khỏi phòng. Cho đá gót giày vào tên đang nằm bất tỉnh trên sàn

-Đợi sáng mai tiếp tân vào sẽ đánh thức ông bạn dậy nhé!

Biết anh bây giờ, chắc vẫn mong chờ
Thôi thì anh cứ mong chờ
Vẫn mong một ngày nắng lên xanh ngời
Ta bên nhau sánh đôi
Còn còn nữa …….
Advertisements

2 thoughts on “Ngày đen tối (truyện ngắn) Dracomione

Cho mình xin ý kiến .khè khè^O^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s