The story love about draco and hermione chap2

Buổi tiệc kéo dài đến gần nửa đêm vẫn chưa kết thúc, tụi nó khiêu vũ nhiều đến nỗi chân Her đã bắt đầu đau vì phải nhảy khá lâu trên đôi giày cao gót.
“Ginny, về kí túc xá không?” Her phải nói thật to vì tiếng nhạc bây giờ rất lớn.
“Không ạ! Em còn muốn chơi nữa! Về sớm làm gì, đã có ai về đâu!”
“Thế thôi, em chơi tiếp đi!” Her thở dài. Cô nhìn quanh, ĐSĐ vẫn đầy nhóc người. Her đi ra ngòai hiên ĐS và ngồi xuống một cái ghế đá gần chỗ cái bồn phun nước đã đóng băng đang lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ bên trong ĐS.
Her ngồi đó, suy nghĩ về những việc cô đã trải qua trong buổi tối kì diệu này. Her khiêu vũ cùng Draco. Cái cảm giác kì lạ đó đến bây giờ Her vẫn không thể giải thích nỗi. Nó khác với cái cảm giác của Her khi cô khiêu vũ với Krum hồi năm thứ tư. Lúc đó, Her cảm thấy tự hào nhưng lại lo lắng khi được khiêu vũ với một người nổi tiếng. Nhưng lần này, khi đứng cùng với Draco, Her thấy khác hẳn. Không còn là cảm giác tự hào mà là hồi hộp. Không còn là lo lắng mà là mãn nguyện. Không còn thấy ngượng nghịu mà là thoải mái và tự tin khi bước những bước nhảy tuyệt đẹp với Draco.
“Ra đây ngồi làm gì cho lạnh?” Giọng Draco thật ấm áp, vang lên sau lưng Her.
“Thế cậu ra đây làm gì?” Her nhìn Draco ngồi xuống cạnh mình.
“Ra chơi với cậu!”
“Chân tôi đau muốn chết rồi còn chơi bời gì nữa!” Cô vừa nói vừa đưa tay tháo giày ra và xoa xoa bàn chân đang đỏ tấy lên.
“Ai bảo nhảy cho nhiều vào?”
“Chứ không lẽ ngồi không xem mọi người vui chơi à?”
“Thôi, tôi không cãi nhau với cậu đâu!” Draco dàn hòa
“Cậu làm sao cãi lại tôi được mà đòi cãi!” Nhưng Her vẫn muốn trêu cậu ta.
“Đã bảo là không muốn cãi nhau mà!”
“Nhưng mà tôi thích thế! Cãi nhau với cậu vui lắm!”
“Cậu…..” Draco quay sang định trừng mắt Her nhưng nhìn thấy cái vẻ mặt vui tươi của cô cậu chẳng thể nào lớn tiếng được, đành thở dài rồi quay mặt đi.
“Draco này!” Her gọi rồi ngả người dựa vào thành ghế và ngước nhìn bầu trời đêm tối hù.
“Gì?”
“Tôi không nghĩ là cậu có thể hòa nhập với mọi người nhanh như thế đấy!”
“Chớ không phải cậu bảo tôi phải làm thể à?”
“Ừ thì đúng là thế, nhưng tôi không nghĩ là nhanh như vậy!”
“Tất cả là nhờ cậu hết!”
“Nhờ tôi?”
“Uhm…Nhừ cậu mà tôi hiểu rằng cuộc sống này đầy màu sắc, ko chỉ xám xịt như tôi vẫn nghĩ. Nhờ có cậu mà tôi hiểu ra rằng không phải tất cả mọi người đều ghét tôi. Nhờ có cậu mà tôi có được những người bạn chân thành nhất, không tiếp cận tôi chỉ vì cái họ Malfoy. Nhờ có cậu mà cuộc sống của tôi thay đổi, tôi không còn cô độc nữa mà ngược lại, có những năm người bạn đáng yêu. Câu…cậu giống như một thiên thần hộ mệnh của tôi vậy, tôi nghĩ là mình không thể sống mà không có cậu.” Draco nói một hơi không suy nghĩ để rồi cảm thấy ngượng vì cái câu nói cuối cùng của mình.
Nhưng Her chẳng thể nghe được câu nói đó vì cô đã ngủ quên trong lúc dựa đầu vào băng ghế đá mất rồi.
“Này Her, ngủ rồi à?” Draco khẽ lay nhưng cô không thèm nhúc nhích. Cậu khẽ mỉm cười và nghiêng đầu Her về phía bờ vai mình, để cô tựa vào đó ngủ ngon lành.
Draco cứ ngồi như thế mặc cho thời gian trôi qua, vì bây giờ chính cậu cũng mong cho nó trôi thật chậm hoặc đừng trôi nữa thì càng tốt. Bởi vì đôi vai của cậu lúc này mang một nhiệm vụ vô cùng lớn lao, đó là điểm tựa cho giấc ngủ yên bình của Her.
“Her! Draco! Các cậu đang ở đâu!” Ron la toáng lên làm cho Draco giật bắn mình nhưng lúc này cậu chỉ sợ Her thức giấc.
“Ở đây! Cậu nói nhỏ một tí được ko!” Draco khẽ gọi Ron.
“Vì sao?” Ron hỏi nhưng rồi chợt nhận ra Her đang ngủ ngon lành trên vai Draco nên đưa một ngón tay lên miệng mình.
“Mọi người đâu?”
“Kìa kìa! Harry!Cho! Ginny!” Ron lại hét toáng lên và đưa tay vẫy vẫy ba đứa kia.
“Suỵt” Draco cáu.
“Quên!” Ron vội nói khi nhìn thấy vẻ mặt bực mình của Draco rồi đưa tay ra hiệu cho ba đứa kia im lặng.
“Chà, hóa ra hai người ngồi đây nãy giờ!” Ginny cười tinh nghịch.
“Her lại còn tựa vào vai cậu ta ngủ nữa chứ!” Harry thêm vào.
“Ngồi thế này mà không thấy lạnh à?” Cho nói.
“Lạnh làm sao được, ngồi cùng nhau ấm thế mà!” Ron trả lời Cho.
“Các cậu nói đủ chưa?” Draco nói và trừng mắt nhìn bọn kia đang cười khúc khích. “Gọi cậu ta dậy đi! Nặng vai quá!” Draco nói giọng lạnh lùng (cố ý nói thế cho người ta khỏi hiểu lầm í mà).
“Thì cậu gọi đi!”
“Her, dậy thôi! Đến lúc về kí túc xá rồi!” Draco lay lay Her.
“Sao, được về rồi à?” Her mở mắt ngay lập tức khi nghe thấy ba từ “Kí túc xá”.
“Ừ, đi thôi!”
Ron đưa Cho về tháp Ravenclaw, còn Draco thì chia tay bọn chúng ở cái lỗ chân dung vào phòng sinh hoạt chung nhà Gry.
“Chúc cậu ngủ ngon, Draco!” Her nói nhỏ với Draco khi cậu nhìn cô bước vào sau lưng bà Béo.
“Cậu cũng thế!” Draco mỉm cười.
Draco đi một mình về hầm ngục Sly, vừa đi vừa cố lưu lại trong kí ức mình hình dáng Her tối nay, lúc khiêu vũ cùng cô, lúc cô tựa đầu vào vai cậu ngủ.
“Chỉ tại Ron, tự dưng đến phá!” Draco lầm bầm.
“Chào Draco!”
Một giọng nói vang lên sau lưng Draco, giọng nói này cậu đã vô cùng quen thuộc từ lúc nhỏ đến giờ nhưng từ đầu năm học này thì ít nghe thấy nó nữa nên thấy hơi gượng gạo khi quay lại nhìn cô gái có mái tóc đen đang đứng sau lưng mình trong bộ váy màu tím hoa violet.
“Pansy!” Draco nhếch mép.
“Là tớ!”
“Cô đến đây làm gì?”
“Đây là hành lang công cộng, tớ hoàn toàn có thể đến đây mà không cần xin phép anh!”
“Thế thì mời tiểu thư Pansy đi mau chóng nếu không sẽ can tội dây dưa với con trai tử thần thực tử đấy!” Draco lạnh lùng.
“Không, tớ muốn nói chuyện với cậu!”
“Cứ nói đi, tôi xin rửa tai lắng nghe.
“Cậu và Granger…”
Draco bỗng chột dạ khi Pansy nhắc đến tên Her.
“Có chuỵện gì không?”
“Tớ thấy cậu và cô ta có vẻ rất thân mật!”
“Có liên quan gì đến cô không? Cô đâu cần phải quan tâm đến tôi!”
“Đúng là không liên quan, nhưng tớ thấy rất lạ. Cậuchưa bao giờ có hành động như vậy đối với một cô gái khác, kể cả tớ!”
“Thì sao?”
“Vì cậu thích Granger!” Pansy thốt ra câu nói đó một cách nhẹ nhàng như thể điều đó là hiển nhiên vậy, nhưng nó lại làm Draco giật mình.
“Cô vừa nói gì?” Draco giả vờ như không có chuyện gì xảy ra cả. “Tôi mà thích đồ…đồ…máu bùn ấy hả?”
“Huh…” Pansy khẽ mỉm cười, nụ cười rất trong sáng, không chứa đựng sự toan tính như trước đây. “Cậu không thể nói ra được từ nào để xúc phạm Granger vì cậu thích cô ta. Cậu đừng tưởng tớ không nhận ra, tớ đã chơi cùng cậu từ lúc lên 5 kia mà!” Pansy lại mỉm cười khiến Draco giật mình một lần nữa.
“Cô tưởng tượng hơi quá rồi đó!” Draco cố gắng cười nhưng không thể vì chính cậu cũng không hiểu vì sao những lời Pansy vừa nói lại có tác động đến cậu như vậy. “Chẳng lẽ cô tôi có gì với Her à?” Cậu theo thói quen gọi tên Her một cách trìu mến.
“Cậu vừa mới gọi tên cô ta đấy thôi!” Pansy lại cười.
Draco im lặng vì không thể nói thêm gì nữa. Cậu cố gắng che đi sự bối rối của mình nhưng không thể.
“Draco,cậu biết không, từ lúc tớ bắt đầu nhận thức, mẹ đã nói rằng tớ phải trở thành bạn gái của cậu để hai gia đình chúng ta liên kết lại ngày một mạnh hơn. Nhưng khi ở gần cậu, tớ lại thấy rằng cậu là một người quá vô tình. Trong những năm học ở Hogwarts,tớ đi theo cậu chỉ vì mệnh lệnh của cha, chứ thật ra tớ thấy cậu thật nhàm chán. Đến cả lần cậu mời tớ đi dự Vũ hội giáng sinh đó, tớ cũng chẳng thấy tự hào khi được khiêu vũ cùng anh-người vẫn được bọn con gái tôn thờ.”
Sự im lặng bao trùm cả dãy hành lang dài vắng người. Pansy bước tới gần Draco. “Tớ chỉ nói có thế thôi!” rồi bước đi.
“Khoan đã!” Draco nắm cổ tay Pansy kéo cô lại “Chẳng lẽ cô không ngăn cản tôi à?”
“Tớ lấy tư cách gì để ngăn cản cậu chứ? Bởi vì người tớ thích không phải là cậu và người cậu thích không phải là tớ.”
“Thế người cô thích là ai?” Draco ngạc nhiên hỏi.
“Zabini!” Pansy đáp nhẹ nhàng “Chẳng lẽ từ trước tới giờ cậu không biết à?”
“Cái gì? Zabini á?”
“Ừ!”
“Thế mà tôi cứ tưởng…”
“Cậu tưởng gì? Cậu tưởng là tớ thích cậu à?” Pansy nheo mắt tinh nghịch “Tớ chưa bao giờ thích cậu cả!” Pansy cười thoải mái.
“Tôi cũng mong thế!” Draco cũng cười. Cho đến lúc này cậu chỉ cười như thế với hai cô gái :Her và Pansy.
“Tớ về kí túc xá đây!”
“Để tôi đưa cậu về!” Draco bỗng tốt bụng đột xuất.
“Uhm…” Pansy gật đầu rồi sóng bước cùng Draco đi về phía nhà Sly.
“Chuỵên cậu và Zabini bắt đầu từ khi nào?”
“Từ năm ngóai!”
Hai người vừa đi vừa nói chuyện về Zabini và Pansy cho tới khi đề tài được chuyển qua Draco.
“Thế cậu và Granger thì sao?”
“Tôi đâu có thích cậu ta!” Draco đỏ mặt
“Tớ có nói cậu thích cậu ta đâu?”
“Tôi…”
“Hóa ra cậu thích cậu ta à?”
“…”
“Im lặng là đồng ý nhé!”
“…”
“Granger rất xinh, đêm nay cũng vậy, nhất là khi cậu ta tay trong tay khiêu vũ với cậu. Hai người rất đẹp đôi!”
“…”
Draco vẫn cứ nghe Pansy nhưng không hề trả lời hay phản bác vì những lời cô nói đều đúng cả. Trong lòng cậu vô cùng vui sướng vì…vì…vì gì nhỉ? Vì cái gì thì chính cậu cũng không biết nữa.

Cháp 8: Her không thể ngờ rằng việc cô khiêu vũ với Drao đã trở thành đề tài cho mọi người trong trường bàn tán vô cùng sôi nổi. Chuyện đó lan nhanh như một dây thuốc nổ đến nổi cái tin Draco Malfoy kết bạn với Harry Potter bị nó đá sang một bên để vươn lên dẫn đầu bảng xếp hạng những tin gây sock nhất trường Hogwarts.
Her nghe được đủ loại tin vịt và tin đồn nhảm khi cô đi đến ĐSĐ vào sáng hôm sau. Mọi người cứ xì xầm những điều mà cô thấy khó chịu vô cùng.
“Họ khiêu vũ cùng nhau tối qua đấy!”
“Đúng, chúng tôi khiêu vũ với nhau đấy, có sao không?” Her nghĩ trong đầu và cô cảm thấy mọi người thật nhiều chuyện.
“Hai người đó có quan hệ gì nhỉ?”
“Chúng tôi chỉ là bạn bè!”
“Liệu có chuyện gì giữa hai người ấy không nhỉ?”
“Chẳng có chuyện gì sất, chúng tôi đơn giản chỉ là bạn!”
“Chẳng lẽ họ yêu nhau?”
“Làm gì có chuyện nực cười đó!”
Her tự trả lời những câu hỏi cứ bay bổng trong đầu cô theo hướng có lợi cho mình.
“Hai người đã gây nên một scandal chấn động toàn trường đó!” Ginny chọc Her lúc cô vừa cắn một miếng bánh mì nướng khiến nó mắc ngay cổ họng Her.
Uống một ngụm sữa cho trôi đi miếng bánh, Her đứng dậy cầm mấy cái bánh gatô rồi đi ra khỏi ĐSĐ, không quên trừng mắt lườm Draco lúc này đang bị vây bởi một đám con gái.
“Có vẻ như cái hội Draco fanclub đã hoạt động lại rồi đấy nhỉ?” Her nói qua kẽ răng với Draco khi cậu tìm thấy cô ở cái gốc cây quen thuộc.
“Tôi cũng chẳng biết nữa!”
“Tôi nghĩ cậu phải có mặt để điều hành cái FC ấy chứ sao lại ngồi đây với tôi thế này!”
“Khó khăn lắm tôi mới chuồn ra đây được, cậu còn đuổi tôi vào à!”
“Cậu…” Her chưa kịp nói gì thì từ xa đã vang lên tiếng gọi lanh lảnh của các cô gái.
“Draco! Draco! Anh ở đâu?”
“Đấy, họ đến tìm cậu kìa! Tôi đi đây.” Her bực tức đứng lên và đi khỏi chỗ đó trước khi cái câu lạc bộ ấy kéo đến chỗ đó.
*Chỉ còn hai ngày nữa là kì nghỉ lễ sẽ kết thúc, đến lúc đó chúng sẽ lại bị nhấn chìm vào núi bài tập khổng lồ của chương trình học, và như thế chúng sẽ ít gặp nhau hơn.*
“Chúng” ở đây là chỉ Her và Draco, còn cái ý nghĩ đó là của Her. Đã ba ngày nay cô không gặp Draco.
“Mình cũng chẳng muốn gặp, chỉ toàn đep phiền phức đến cho mình thôi!” Her lẩm bẩm nhưng thật ra có muốn gặp hay không thì lúc này chỉ mình cô biết.
Lúc này cô đang đi dọc hành lang dẫn đến chuồng cú, cô muốn gởi một bức thư cho ba mẹ. Đây có lẽ là nơi duy nhất Her không bị soi mói sau cái dư âm của vụ khiêu vũ hôm trước. Nhưng cô đã nhầm, vừa đi được nửa hành lang Her gặp một đám con gái nhà Sly mà hầu hết trong số đó là những cô gái Her nhận ra trong cái Draco FC- cô gọi hội con gái ái mộ Draco là thế, và người đi ở chính giữa là người mà Her đã không gặp gần hai năm nay: Pansy Parkinson. Vẫn cái dáng người đó, vẫn cái nét mặt kiêu sa của một dòng họ quý tộc nhưng sao giờ Her thấy trên khuôn mặt đó hiện rõ lên sự vui tươi chứ không còn cái vẻ khinh khỉnh như lần cuối cùng Her gặp cô ta. Her bước thật nhanh tới trước, định bụng sẽ đi ngang qua như không hề thấy bọn họ nhưng một đứa con gái trong bọn chúng cất tiếng nói khiến Her không thể dừng lại.
“Cô ta chỉ định lợi dụng đống vàng bạc của nhà Malfoy thôi, chứ đời nào anh Draco lại đi thích cái lũ máu bùn đó!”
Her đứng khựng lại, cô quay người nhìn thẳng vào kẻ vừa phun ra câu nói đó và cô ta cùng đám bạn mình cũng đứng lại nhìn chằm chằm vào Her vẻ thách thức.
“Này cô kia, cô vừa nói gì?” Her lạnh lùng nói.
“Tôi nói là cô chỉ lợi dụng anh Draco cùng với tài sản nhà anh ấy thôi!” Con bé có mái tóc ngắn màu đen lên tiếng.
“Huh!” Her cười khẩy “Cô nghĩ là tôi giống các cô à?”
“Nói thế là ý gì?”
“Tôi nói là tôi không giống các cô-những kẻ đã bỏ mặc Draco khi gia đình cậu ta gặp nạn, để rồi sau khi thấy cậu ta trong một đêm Vũ hội đã mau chóng lập lại cái câu lạc bộ ái mộ điên rồ của các cô.”
“Đừng tưởng cô được khiêu vũ với anh Draco thì lên mặt nhé!” Một con bé khác chen vào khi con bé tóc đen kia nín bặt trước câu nói của Her.
“Tôi không hề lên mặt. Các cô không được khiêu vũ cùng Draco thì quay sang gây sự với tôi à?” Her nói nhưng không thể không thấy kì lạ vì Pansy vẫn chưa tham gia vào cuộc đấu khẩu này.
“Im đi con máu bùn kia! Cô có tư cách gì để nói ra tên của anh ấy?”
“Thế cô nghĩ cô có đủ tư cách à? Cô còn không có tư cách để gọi tôi là máu bùn vì chắc gì cô đã là máu trong. Cô nghĩ ai vào nhà Sly cũng là kẻ thần huyết hết à?” Her nói bằng giọng khinh bỉ.
“Cô dám…” Con bé đang nói chuyện với Her và con bé tóc đen rút đũa phép ra chĩa về phía Her.
“Có gì mà tôi không dám chứ sau khi đã kết bạn với Draco Malfoy trong lúc không có ai ở bên cạnh cậu ta!” Her cho tay vào túi áo chùng chuẩn bị rút đũa phép của mình ra. “Các cô có chắc là sẽ đánh lại tôi không mà rút đũa phép ra sớm thế?” Her cười.
“Mọc râu ốc sên!”
“Răng mọc dài ra!”
Hai con bé cùng hét lên một lúc nhưng bùa phép của chúng chưa kịp đi xa đầu đũa phép hơn mười phân thì đã bị Her hóa giải bằng một cái xoay cây đũa phép lúc nãy vẫn còn nằm trong túi Her bây giờ đã chĩa thẳng về phía chúng.
“Sao,còn ai muốn đấu nữa thì ra đây luôn đi, đừng làm mất thời gian của tôi!” Her nhẹ nhàng nói và mân mê cây đũa phép của mình trong khi hai con bé đó trợn mắt kinh ngạc vì chúng chưa kịp làm gì thì đã thấy bùa phép của mình bị hóa giải. Quả thật chúng không phải là đối thủ của Her.
“Thôi đủ rồi đấy!” Pansy bất chợt lên tiếng và bước ra phía trước.
“Cậu cũng muốn đấu với tôi à Parkinson!”
“Leona! Saly! Đến xin lỗi Granger đi!” Câu nói của Pansy làm tất cả mọi người ở đó mở lớn mắt ngạc nhiên.
“Pansy, chúng tôi….” Hai đứa nó lắp bắp.
“Tôi bảo làm thì làm đi, muốn chống đối tôi à?” Pansy đanh giọng khiến hai con bé kia phải líu ríu bước đến trước mặt Her.
“Xin lỗi!” Chúng gằn giọng.
“Không dám!” Her cũng đáp lại bằng giọng khinh thường “Các người lo giữ công tử Malfoy của các người cho cẩn thận, đừng đến tìm tôi nữa đấy!” rồi cô quay lưng bỏ đi.
“Granger, chờ một lát!”Pansy gọi giật Her lại.
“Còn chuyện gì nữa nói nốt đi!”
“Các cậu đi trước đi, tôi có chuyện cần nói với Granger.”
Sau câu nói của Pansy, lũ con gái lục đục kéo nhau đi khỏi chỗ đó mặc dù vẻ khó hiểu hiện rõ trên khuôn mặt chúng.
“Granger, tôi muốn làm bạn với cậu!” Pansy nói sau khi lũ con gái đó đã đi hết. Câu nói làm Her kinh ngạc đến nỗi không nói được gì khoảng 5 giây. Pansy Parkinson muốn làm bạn với cô trong khi chính Her đã khiêu vũ với Draco-người mà lâu nay cô ta luôn bám theo.
“Xin lỗi, tôi nghĩ là tôi nghe nhầm!”
“ Cậu không nghe nhầm. Tôi nói là tôi muốn kết bạn với cậu!”
“Vì sao?”
“Vì cậu là bạn của Draco!”
“Chỉ đơn giản như thế thôi sao?”
“Chỉ thế thôi!”
“Tôi thấy lạ vì cậu không tham gia vào sự việc lúc nãy đấy!”
“Tôi chẳng muốn gây sự với cậu chỉ vì cái việc rất bình thường ấy!”
“Chẳng lẽ cậu không thấy khó chịu khi tôi khiêu vũ cùng Draco à?”
“Không! Cậu ta chỉ là bạn tôi thôi. Cậu ấy khiêu vũ hay kết bạn với ai là quyền của cậu ấy!”
“Tôi tưởng cậu thích cậu ta chứ!” Her không giấu nổi vẻ ngạc nhiên khi thốt ra câu nói đó.
“Sao cậu và Draco nghĩ giống nhau thế?” Pansy bật cười.
“Tôi chẳng hiểu gì hết. Làm ơn giải thích giùm đi!”
“Hình như cậu đang đến chuồng cú, tôi cũng muốn đến đó. Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé!”
Hai cô gái một tóc nâu một tóc đen, một của Gry một của Sly vừa đi vừa nói chuyện dọc dãy hành lang lạnh lẽo dẫn lên chuồng cú.
“Hóa ra bây giờ cậu hẹn hò với Blaise à?”
“Ừ, cứ gọi cậu ấy là Zabini thôi!” Giọng Pansy đầy âu yếm khi thốt ra cái tên ấy. Chẳng lẽ khi yêu ai cũng vậy à?
“Lúc nãy cậu nói cậu muốn kết bạn với tôi à?”
“Ừ!”
“Rất vui được kết bạn cùng cậu!” Her đưa tay ra nắm nhẹ bàn tay Pansy.
“Tôi cũng thế, Hermione!”
“Thế thì tôi gọi cậu là Pansy nhé?”
“Tất nhiên, nếu cậu muốn!”
Cả dãy hành lang trống vắng như được sưởi ấm bởi tiếng nói chuyện và tiếng cười đùa giữa mùa đông giá lạnh.

Đã bước sang tháng hai rồi, chỉ còn vài ngày nữa là đến Valentine. Dạo này ngày nào trời cũng mưa, có vẻ như đến cuối tháng vẫn chưa kết thúc đợt mưa này đâu. Nhưng kệ, mưa cho mát trời đất, mưa cho cây tươi tốt, mưa cho cô đỡ buồn. Her nghĩ thế. Vì sao cô buồn? Cô cũng chẳng biết nữa. Có lẽ là do Draco chăng. Những ngày gần đây hội con gái ái mộ Draco cứ thỉnh thoảng lại đến quấy rầy Her chỉ vì một lí do rất ngu ngốc: sắp đến Valentine rồi, chúng không muốn cô ở gần Draco, để chúng có được cơ hội tiếp cận cậu ta.
“Thì các người cứ đến cạnh cậu ta đi, tôi đâu có ngăn cản” . Chính xác là Her không có quyền để ngăn cản vì cô có là gì của Draco đâu. Chỉ là một người bạn, không hơn không kém. Trước đây thì khác thật vì chỉ có mình cô là bạn của Draco, nhưng bây giờ xung quanh cậu ta thiếu gì bạn, thiếu gì những cô nàng sẵn sàng làm mọi việc để được có cái vị trí như của Her bây giờ. “Thì các người cứ cố mà làm bạn với cậu ta đi, tôi đâu có cấm.”
Tức người ta lây qua tức mình, tự dưng chơi thân với Draco làm gì để người khác làm phiền mãi, Her quăng mạnh hòn sỏi đang nằm trong tay mình xuống đất khiến nó nảy bật lên và văng ra xa.
“Này, tính làm gì mờ ám mà ngồi đây một mình thế?” Giọng nói đã quá quen thuộc mỗi lần trêu chọc Her vang lên sau lưng cô. Bỗng dưng Her cảm thấy tủi thân khi nghe lại cái giọng đó, giọng nói mà đã hai ngày nay cô không hề nghe thấy. Her thấy mình đang cố gắng để kìm lại giọt nước mắt đang chực lăn xuống.
“Chẳng có gì cả!” Her vẫn quay lưng lại Draco, giọng cô nghẹn đi để giấu tiếng nấc đang muốn bật ra.
“Sao hai hôm nay tôi chẳng gặp cậu?” Draco vẫn hỏi bằng cái giọng tỉnh bơ.
“Không có gì!” Her đáp.
“Hay cậu bị ốm à?” Draco lo lắng hỏi, dợm bước tới gần Her.
“Cậu đứng yên đó đi!” Her nói khá lớn tiếng khi nghe tiếng chân Draco đang đến gần mình “Tôi không sao cả!” Cái cách hỏi han quan tâm ấy càng làm Her cảm thấy tủi thân. Sống mũi cay xè, Her chớp chớp mắt để ngăn những giọt lệ trào ra. Tại sao lại như vậy? Tại sao hai ngày nay không gặp bây giờ lại đến lo lắng cho cô? Tại sao không chìm vào cuộc sống hào nhoáng của cậu ta mà lại đến đây tìm cô?
“Cậu làm sao vậy Her?” Draco vẫn bước tới, giọng lo lắng và đặt tay lên vai Her.
“Tôi không làm sao cả. Ai cần cậu quan tâm!” Her chịu không nổi nữa rồi. Cô quay phắt lại, hất tay Draco ra rồi hét vào cậu ta. “Cậu đi mà lo cho chính mình ấy, đừng để họ làm phiền tôi nữa. Cậu đã không gặp tôi hai ngày rồi thì đừng gặp luôn đi. Đến đây làm gì nữa?”
Her chợt khựng lại khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của Draco. Cũng phải thôi, cậu ta có tội tình gì đâu mà lại bị mắng thế này. Có chăng chỉ là do cậu ta quá hào hoa. Và có chăng thì người có tội là Her, ai bảo cô chơi với một công tử nhà quyền quí cơ chứ.
“Cậu làm sao thế? Tôi đã làm gì có lỗi à?” Draco giật mình khi thấy Her như thế.
Một giọt lệ lăn dài trên má Her. Cô nghẹn ngào lên tiếng :
“Xin lỗi, tôi đã vô cớ nổi nóng với cậu! Tôi đi đây.” Rồi cô quay lưng bỏ đi để lại Draco vẫn đứng đó, ngơ ngác, không hiểu vì sao Her lại nổi giận với mình, lại còn khóc nữa.
Her đang ngồi một mình trong một phòng học trống ở hành lang tầng 6. Cô làm sao vậy? Sao tự dưng lại nổi nóng và la hét với Draco như vậy? Cậu ta làm gì thì đâu liên quan tới cô. Cậu ta có là gì của cô đâu. Nhưng từ lúc nào cô đã cảm thấy Draco thân thiết với cô như Harry và Ron vậy? Từ lúc nào cô cảm thấy trống vắng khi không có Draco bên cạnh vậy? Không lẽ cô thích Draco à? Không phải. Chẳng qua là cô cảm thấy tủi thân khi Harry và Ron đều đã có bạn gái nên ít quan tâm tới cô hơn trước thôi. Cũng không phải. Đó là vì cô không thích Draco cứ bị một đám con gái vây xung quanh mà không để ý tới cô. Chuyện gì đang xảy ra với cô thế này?….Her chìm vào giấc ngủ trong những câu nói và hình ảnh của Draco…
Còn Draco? Lúc này cậu đang đi tìm Her khắp trường. Câu muốn biết tại sao Her lại đùng đùng nổi nóng với cậu. Nhưng thật ra thì chính là vì lo lắng cho cô, chưa bao giờ cậu thấy Her mất bình tĩnh như vậy. Cậu muốn ở bên cạnh để an ủi cô. Chỉ thế thôi.
Draco mở cửa từng phòng học trên hành lang tầng 6. Cậu đã tìm cả buổi chiều rồi nhưng vẫn chẳng thấy Her đâu. Đến phòng cuối cùng, cánh cửa mở ra, cậu thoáng thấy bóng ai ngồi trong đó. Là Her, cô bé đang ngồi môt mình ở góc phòng. Draco nhẹ nhàng đấy cửa bước và.
“Này, làm gì ở đây thế?”Draco cất tiếng hỏi nhưng chợt im bặt khi nhận ra Her đang tựa đầu vào cánh tay ngủ ngon lành. Cậu bước tới ngồi xuống cái ghế đối diện Her. Khuôn mặt cô bây giờ thật đáng yêu. Chân mày thanh mảnh, bờ mi dài cong vút, đôi môi nhỏ hồng hồng, mái tóc nâu dài phủ lên đôi má bầu bĩnh. Draco khẽ vén mớ tóc ra và lặng ngắm nét mặt thiên thần ấy.
Không biết thời gian trôi qua đã bao lâu rồi, dường như cũng đã mấy tiếng đồng hồ hay có lẽ là nhiều ngày đã trôi qua, Draco ngắm Her đang ngủ trong im lặng. Có lẽ chỉ lúc này đây là cậu được ngắm Her như thế này thôi. Bây giờ Her còn xinh đẹp hơn cả đêm Vũ hội nữa. Lúc đó cô giống như một nàng công chúa, còn bây giờ lại trông như một thiên thần đang nghỉ ngơi vậy. Cậu nhìn Her thật lâu để in sâu vào trí óc, in sâu vào trái tim hình dáng lúc này như thể khi Her thức dậy thì hình ảnh đó cũng tan biến theo.Từ lúc nào cậu đã nghĩ Her là một phần cuộc sống của cậu vậy? Từ lúc nào mà tâm trí cậu luôn tràn ngập hình ảnh Her? Từ lúc nào mà cậu cảm thấy dường như cậu không thể không gặp Her? Her cười cậu cũng vui theo, Her buồn cậu lại thấy lòng đau nhói, nhìn Her mệt mỏi cậu lại rất lo lắng. Không lẽ …..
Bỗng hàng mi dài động đậy, Her khẽ cựa mình thức giấc.
“Dậy rồi à? Ngủ ngon không?”
“Ai vậy?” Her dụi mắt hỏi.
“Ngủ nhiều quá đến cả giọng tôi cũng không nhận ra à?”
“Draco, cậu đến đây làm gì?” Her ngạc nhiên hỏi. Nhưng rồi cô như chợt nhận ra điều gì liền đứng dậy xách cặp bỏ đi.
“Chờ đã Her!” Draco đưa tay chụp cổ tay Her trước khi cô bước đến cánh cửa.
Her dừng lại nhưng không hề quay lại nhìn Draco.
Draco đứng đó, nắm thật chặt cổ tay Her như sợ cô sẽ biến mất như hồi sáng.
“Đừng đi Her, tôi muốn nói chuyện với cậu.” Draco nài nỉ Her.
“Tôi chẳng có gì để nói với cậu cả!” Her vẫn quay lưng lại Draco, cố giữ giọng lạnh lùng nhưng sao cổ họng cô nghẹn đắng, sống mũi cay xè, nước mắt chỉ chực tuôn ra.
“Đừng thế nữa!” Draco có cảm giác như một cái gì thật nhọn đâm vào lòng mình khi cậu nghe những lời nói đó từ Her. “Tôi không biết vì sao cậu giận tôi, nhưng chắc chắn là tôi có lỗi nên cậu mới giận. Tôi xin lỗi! Muốn giận mấy ngày nữa để tôi chìu?”
Nước mắt. Her khóc thật rồi. Nước mắt cứ thế tuôn ra.
“Buông tay tôi ra!” Her lạnh lùng lên tiếng.
“Tôi xin lỗi!” Draco buồn bã nới lỏng tay mình ra. Nhưng sao cậu lại có cảm giác nếu mình buông tay ra thì Her sẽ rời khỏi cậu mãi mãi. Draco sợ. Sợ lắm!
“Tôi nói buông tay tôi ra!” Her giật mạnh cánh tay mình ra khỏi bàn tay Draco rồi vụt chạy ra khỏi phòng.
Draco đứng sững giữa căn phòng trống không, lạnh lẽo, nhìn theo hình dáng Her nhỏ dần trong mắt cậu. Mùi hương ngọc lan vẫn còn đó, vẫn phảng phất trên tay cậu. Nhưng sao cậu có cảm giác dường như mình vừa đánh mất thứ gì đó quan trọng lắm, quan trọng đến nỗi cậu không thể sống mà thiếu nó. Đừng đi! Her! Đừng đi!

Cháp 9:

Sau khi làm xong mớ bài tập hỗn độn vào lúc một rưỡi sáng, Hermione lê từng bước về phòng ngủ định bụng sẽ đánh một giấc trên cái giường êm ái của mình nhưng sao cô không thể nhắm mắt được.
Hermione nhớ Draco. Thật sự là rất nhớ. Nhưng nhớ thì làm được gì? Draco đang bận làm thần tượng của các cô gái, đâu còn thời gian dành cho cô.
Hermione mở rương và lôi ra một cái hộp gỗ. Món quà đầu tiên Draco tặng cô. Cô nâng cái nắp hộp lên. Tiếng nhạc nhẹ nhàng thánh thót như đọng lại từng giọt, rơi xuống cõi lòng đang nặng trĩu của cô càng làm cho nó thêm khốn khổ.
Những nốt nhạc ngân lên làm quay ngược dòng chảy thời gian. Trước mặt Hermione là hình ảnh cô và Draco ở làng Hogiáo sưmeade, là đêm Vũ hội, là trận Quidditch. Sao cô thấy chúng quá xa vời, cô chẳng thể nào với tay tới được. Giọt nước mắt bất lực lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp.
“Mình quá ích kỉ rồi. Cậu ta đâu phải của riêng mình.” Hermione tự nói với chính mình. Cô đóng sập cái nắp hộp lại rồi thả nó vào rương
Một ngày, hai ngày, ba ngày, Valentine.
Là ngày của các cặp tình nhân.
Là ngày họ tặng chocolate cho nhau.
Hermione cũng là con gái. Cô cũng muốn tặng và được tặng chocolate ….cho người cô yêu.
Nhưng người ta có yêu cô đâu.
Trời lại mưa. Hermione gặp Pansy đang ngồi một mình trên cái ghế đá khuất sau dãy hành lang thư viện. Ngắm mưa.
“Chào cậu, Pansy!” Hermione bước tới chỗ Pansy.
“Chào Hermione!” Không hiểu sao Pansy lại hơi ngạc nhiên khi thấy Hermione.
“Sao lại ngồi đây một mình?” Hermione ngồi xuống cạnh Pansy.
“Tớ chờ Zabini!” Pansy mỉm cười. “Draco đâu?”
“Không biết! Sao lại hỏi tớ?” Hermione lại cảm thấy buồn khi nghe cái tên đó.
“Cậu ta hay đi cùng cậu mà!”
“Đã mấy ngày nay thì không rồi!” Hermione buồn bã nhìn những giọt nước mưa đều đặn nhỏ xuống từ cái mái hiên.
Từ thư viện bước ra, Draco định đi về bằng cái hành lang sau thư viện để tránh mưa nhưng cậu chợt khựng lại khi nghe tiếng Pansy và một giọng nói vô cùng quen thuộc mà cậu đã không được nghe thấy mấy ngày nay. Nhớ lắm!
“Hermione này, tớ hỏi một chuyện, cậu phải trả lời thật lòng đấy nhé!”
“Uhm…”
“Cậu thích Draco phải không?” Draco đã định quay lưng đi nhưng khi nghe câu hỏi của Pansy cậu lại đổi ý. Liệu Hermione có thích cậu không? Câu trả lời cậu mong chờ là gì? Là “Có”. Vì sao? Vì sao ư? Vì cậu… thích cô ấy.
“Trả lời đi! Trả lời là “Có” đi!” Draco lẩm bẩm, hai ngón tay bắt chéo trong túi áo cầu nguyện.
“Tớ không biết!” Hermione lặng lẽ đáp. “Nhiều khi tớ cảm thấy không thể thiếu cậu ta trong cuộc đời. Nhưng sao giờ đây tớ lại chẳng muốn gặp cậu ta nữa!”
“Vì sao?”
“Không biết! Tớ không thích cậu ta đi cùng những cô gái khác như cậu ta vẫn thường làm!”
“Tôi có đi cùng ai đâu! Suốt ngày lút cút theo cậu đấy chứ!” Draco lẩm bẩm.
“Tớ không thể chịu nổi cái cách cậu ta quan tâm tớ quá mức như vậy!”
“Do tôi sợ cậu có chuyện gì mà!” Draco lại nói một mình.
“Tớ….”
“Cậu thích Draco!” Pansy cắt ngang. Draco hồi hộp chờ xem phản ứng của Hermione. Tim cậu đập thình thịch cứ như muốn nhảy ra ngòai vậy.
“Tớ nghĩ là vậy!” Hermione hít một hơi thật sâu rồi nói. Còn Draco thì muốn hét lên sung sướng khi nghe câu nói đó từ miệng Hermione. Có nghĩa là Hermione cũng thích cậu.
“Nhưng thật sự tớ không bao giờ có thể nắm được mưa!” Hermione đưa tay hứng những giọt mưa rồi nắm lại. Nhưng những giọt nước trong suốt lại tuột khỏi tay cô rơi xuống đất.
Hôm nay là chủ nhật, là Valentine. Đã trưa rồi mà thanh chocolate vẫn nằm trong túi Hermione. Cô ngồi trong ĐạI SảNH ĐƯờNG, nhìn các cặp yêu nhau cứ thủ thỉ thì thầm rồi làm những cử chỉ âu yếm mà sao Hermione thấy khó chịu vô cùng. Khẽ nhìn qua dãy bàn nhà Slytherin, Draco đang chìm ngập trong chocolate và quà. Cậu ta cười mỗi khi có một cô gái tặng cho cậu ta một món quà, nhưng sao nụ cười ấy gượng gạo.
Mọi người đều có đôi có cặp, đều đi chơi cùng nhau cả rồi, chỉ còn lại mình Hermione. Cô đi đến nơi lần đầu tiên cô ngắm mưa cùng Draco để tìm lại chính cái kỉ niệm đã làm cô buồn. Cứ mỗi lần mưa, cô lại nhớ Draco.
Thần mưa hình như cũng đau buồn cùng Hermione nên mưa lại càng lớn theo những bước chân nặng nề của cô và trời thì càng âm u hơn nữa.
Sau lưng cô, Draco lặng lẽ đi theo như một cái bóng.
Hermione ngồi xuống, lôi thanh chocolate ra. Cô nhìn nó thầm trách mình sao quá nhút nhát, cứ đưa cho cậu ấy đi.
Hermione bắt đầu bóc lớp giấy bọc thanh chocolate ra rồi cắn một miếng nhỏ. Đắng! Người ta nói chocolate có vị ngọt và đắng giống như tình yêu lúc hạnh phúc lúc đau khổ. Nhưng sao Hermione chỉ cảm thấy thanh chocolate này đắng quá, không hề ngọt ngào chút nào.
“Ăn một mình à? Cho tôi ăn với!” Draco bỗng từ đâu hiện ra giật phắt thanh chocolate trên tay Hermione và ăn ngon lành.
Hermione ngồi bên cạnh Draco, không nói một lời. Lòng cô thổn thức. Cô chỉ muốn quay sang nói với Draco rằng “Tôi thích cậu!” nhưng sao những lời đó không thể thoát ra khỏi thanh quản cô được.
“Ngon quá! Ngọt thật! Còn nữa không?”
Hermione đứng bật dây và bỏ đi nhưng lại một lần nữa Draco kéo cô lại bằng một cái nắm tay mạnh mẽ.
“Đừng đi mà Hermione! Tôi xin cậu đấy! Đừng rời bỏ tôi!” Draco đứng lên .
“Cậu lấy tư cách gì để ngăn cản tôi chứ!” Hermione bật khóc và hét lên.
“Đừng mà Hermione!” Draco bỗng ôm chầm lấy Hermione từ phía sau, ôm cô thật chặt. Cô cố gắng vùng thóat ra nhưng không được.
“Để tôi đi, Draco!” Hermione nấc lên.
“Tôi xin lỗi! Tôi biết là cậu giận tôi, nhưng làm ơn, hãy cho tôi được xin lỗi!” Draco siết chặt lấy Hermione trong vòng tay mình.
“Tôi ghét cậu lắm Draco!” Hermione hét lên “Tại sao cậu cứ luôn lo lắng cho tôi? Tại sao cậu không bỏ mặc tôi luôn đi? Tại sao cậu cứ khiến cho tôi cảm thấy mình yếu đuối đến phát sợ? Tại sao chứ?”
“Tại vì tôi thích cậu!” Hermione nghe Draco cũng hét lên bên tai mình. Cô quay lại nhìn thẳng vào Draco, lúc này đã buông tay ra.
Hermione khóc. Cô những tưởng mình sẽ vui mừng khi nghe câu nói đó từ Draco. Nhưng sao cô lại lo lắng. Xung quanh Draco bây giờ có biết bao cô gái xinh đẹp, giàu có. Tại sao lại nói thích cô? Cô sợ Draco chỉ đùa giỡn với cô, chỉ xem cô như một món đồ chơi.
Đôi mắt màu hổ phách của Hermione như xoáy sâu vào đôi mắt màu bạc kia để tìm kiếm một câu trả lời cho câu hỏi của mình “Có thật không?” .
“Tôi không tin!” Hermione lạnh lùng lên tiếng. Lời nói của Hermione như một lưỡi dao cứa sâu vào da thịt Draco khiến cậu khẽ nhăn mặt.
Im lặng! Không gian và thời gian xung quanh họ như bị đông cứng. Chỉ có mưa là càng lúc càng lớn.
Một tiếng bước chân đánh tan cái sự im lặng đến ghê người ấy.
Draco bước ra mép hiên, đưa tay hứng một vốc nước mưa. Cậu chĩa đũa phép vào đó rồi thì thầm một câu thần chú. Như một điều thần kì vẫn thường thấy trong những câu chuyện cổ tích, nước trong tay cậu sánh lại thành một quả cầu.
Hermione kinh ngạc nhìn Draco thực hiện câu thần chú đó-một bùa chú cao cấp. Hermione chỉ mới đọc chứ chưa thực hành bao giờ. Draco có thể thực hiện dễ dàng như thế chứng tỏ cậu ta đã biết quá rõ về nó.
“Cậu…cậu có thể làm được việc đó à?” Hermione lắp bắp hỏi khi Draco tiến đến gần cô với quả cầu nước trong tay.
“Tôi có thể làm tất cả vì cậu!” Draco nhẹ nhàng đáp. Cậu mở lòng bàn tay Hermione ra rồi đặt quả cầu trong veo và tinh khiết đó vào tay cô. “Cậu đã nắm được mưa rồi đấy!” Draco nhìn thẳng vào Hermione và nói “Và tôi đặt trái tim mình trong này!” Cậu chỉ vào quả cầu mỉm cười.
Hermione nhìn sững vào quả cầu đang nằm trong tay mình. Mát lạnh. Đúng là cô đã nắm được mưa rồi.
“Draco…” Hermione ngước lên. Nhưng những gì cô định nói chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì đã bị chặng lại khi Draco đặt lên môi cô một nụ hôn. Hermione mở lớn mắt ngạc nhiên khi môi Draco chạm vào bờ môi mình. Nhưng rồi cô cũng từ từ khép bờ mi lại khi cánh tay Draco vòng qua eo và bàn tay cậu luồn vào những lọn tóc của mình. Mát lạnh như chính quả cầu cô đang cầm trên tay. Mềm mại và ngọt ngào chứ không đắng ngắt như thanh chocolate lúc nãy.
Dường như lúc này thiên nhiên lại muốn chúc phúc cho họ hay sao .Mưa không còn dữ dội nữa mà nhẹ nhàng,tí tách rơi. Bầu trời quang đãng hẳn đi. Một vài tia nắng le lói phía chân trời.
Một nhà văn người Đức đã từng nói “Không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu”.
Vậy tại sao ta không để nụ hôn đó trở thành vĩnh cửu .Như một cái đóng dấu cho bản cam kết “Mãi mãi bên nhau”…

Advertisements

5 thoughts on “The story love about draco and hermione chap2

  1. coi qua roi, thay moi mat wa, doc dai dong. Cho hoi, lam sao de tao trang web nhu vay, lam sao de add nhac khi viet, noi chung la lam sao moi dc nhu vay, tui muon ghi ra nhung gi tui biet cho friends nghe. Giup tui nha ^_^.

    • ưhm ,tui bík mà cái nì đương nhin là ông coi rầu .Tại lúc đó tui mí viết nên còn tưng tưng hay dzô 360 plus cũ của tui post bài qua bên đêy lém .nên thôg cảm nha .À CÒN MÍ BÀI CÒN LẠI LÀ DO TUI TỰ SI NGHĨ đ1o .rất vui khi ô vào cm cho blog của tui .Mún tạo blog ở đây hả .để bữa nào lên yhoo tui chỉ cho hen ^_^

Cho mình xin ý kiến .khè khè^O^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s